Chương 74 Đi vào trường quay, Cửu gia nhìn môi trường xung quanh, lại nhìn chỗ Lục Chỉ ngồi, bất mãn nhíu mày, "Ghế sô pha này cứng quá, Chỉ Chỉ, lát nữa anh cho người mang chiếc khác mềm hơn lại cho em." "Không cần đâu. Cái này thoải mái lắm." Lục Chỉ vội nói. Trước đó Ninh Tước nói muốn đổi nhưng cậu cũng không chịu, một là không muốn thêm phiền toái, hai là ghế này thật sự thoải mái, quá mềm ngược lại sẽ dễ khiến cậu bị mệt rã. "Anh ở đây xem em quay chương trình, kết thúc chúng ta cùng đi ăn nhé?" Cửu gia nhìn chằm chằm cậu, ánh mắt sáng quắc. "Được nha." Lục Chỉ lập tức đồng ý, sau khi nói rõ với Cửu gia mà vẫn còn có thể tiếp tục làm bạn với hắn, đây là sự kiện vui vẻ nhất trong khoảng thời gian gần đây. Cửu gia thấy cậu đồng ý thì vui vẻ không thôi, đạo diễn hô bắt đầu; không cần đạo diễn mồ hôi đầy đầu đang do dự làm sao để mời hắn sang bên chờ, Cửu gia đã nhận được ánh mắt ám chỉ của Lục Chỉ, tự giác đi sang bên ngồi xuống. Nữ MC cầm kịch bản, khoé miệng không thể kiềm chế được cái sự sung sướng này lại. Hôm nay thật may mắn, được nhìn thấy hẳn bốn anh siêu cấp đẹp trai, cô vui mừng sắp thăng thiên luôn rồi. "Mời thí sinh tiếp theo, Thành Từ, Hiệp hội Phong Thuỷ Tây Bắc đề cử." Sau khi MC dứt lời, một người mặt áo dài, mang mắt kính đi đến, phong cách cực giống mấy người mù dựng bảng đoán mệnh cho người khác thời dân quốc, thoạt nhìn thì nghèo khó nhưng lại mang theo khí chất cao thâm khó lường. Lục Chỉ nhìn hắn một cái, Thương Chân Tử ít khi nhìn thấy cậu dừng mắt trên người thí sinh nào quá 1 giây, lập tức hỏi, "Sư phụ, ngài thấy thế nào? Lúc này là thật sao?" Lục Chỉ thu hồi tầm mắt, gật gật đầu, "Đúng là có chút bản lĩnh." Lần đầu tiên Lục Chỉ nhận xét một thí sinh như vậy. Thương Chân Tử vừa nghe lập tức nhìn Thành Từ với ánh mắt khác, ánh mắt tràn ngập chờ mong. Thành Từ trầm mặc, MC hỏi hắn vấn đề gì, hắn đều dùng hai chữ ngắn gọn để trả lời, rất dễ làm đoạn phỏng vấn đi vào ngõ cụt, khá xấu hổ. "Vị thí sinh này đúng là tích chữ như vàng, nhưng mà người tài hoa thường tương đối lãnh đạm, như vậy cũng tốt, bây giờ chúng ta bắt đầu tiến hành phần thi." Thành Từ gật đầu, đi đến phòng thi đấu, toàn bộ quá trình không lãng phí một chữ, một chút biểu tình nào. Cửu gia nhìn thấy Lục Chỉ nhìn theo Thành Từ, có chút ngoài cảm thấy kỳ lạ khi cậu nhìn Thành Từ khác hơn những người khác, nên cũng nhìn qua hắn một cái. "Nhìn cái gì vậy?" Ninh Tước cười với Cửu gia. "Liên quan gì đến ngươi." Cửu gia trừng hắn một cái, vẫn lại nói, "Người này hẳn là có chút năng lực." "Bởi vì bé dễ thương nhìn hắn lâu một chút?" Ninh Tước cười nói. "Đương nhiên, Chỉ Chỉ tuyệt đối đứng đầu trong lĩnh vực này, nếu em ấy cảm thấy người đó giỏi nhất định sẽ không sai." Cửu gia khen Lục Chỉ, không sợ quá đà chỉ sợ thiếu từ. "Đúng là bé dễ thương rất lợi hại, đến anh cũng không nhìn thấu cậu ấy." Ninh Tước gật đầu. Cửu gia hừ lạnh một tiếng, "Ngươi rất lợi hại sao?" "Đương nhiên." Ninh Tước chớp chớp mắt với hắn, "Tôi thoạt nhìn không lợi hại sao?" "Hừ." Cửu gia khinh thường hừ một tiếng. "Em đang làm gì đó?" Ninh Tước cười cười, hỏi hắn. "Liên quan gì đến anh." Cửu gia vẫn như cũ ném cho hắn một câu như vậy. Ánh mắt Ninh Tước quét qua người hắn từ trên xuống dưới một lượt, cười cười, "Em bên xã hội đen nhỉ." Cửu gia hơi nhíu mi, lần đầu liên nhìn thẳng hắn, "Ngươi nhìn ra được." Ninh Tước cười cười, "Tôi rất thông thạo đọc hiểu con người." Ninh Tước nói chuyện ý vị sâu xa, nhưng dùng sai đối tượng rồi, Cửu gia cơ bản không tiếp chiêu mà lại nheo mắt cảnh giác nói, "Người làm nghề gì?" Ninh Tước hơi nhếch miệng, "Em đoán xem?" "Đoán với cả đá, thích nói hay không thì tuỳ." Cửu gia không có hứng thú. "Ha ha." Ninh Tước cười cười, ghé sát lại hắn một chút, ngữ khí tràn ngập ẩn ý, "Nể mặt mũi em tôi mới nói cho em biết đấy nhé." Cửu gia cũng không cắn mồi, "Thôi cảm ơn, tôi không cần cái mặt mũi này." "Ha ha." Ninh Tước không bực mình, "Em thật là thú vị, nói cho em biết cũng chả sao, tôi là nhà tâm lý học, từng làm cho FBI." "FBI?" Cửu gia rũ mi. "Sao nào? Em chưa làm gì trái pháp luật đấy chứ?" Ninh Tước nhìn chằm chằm hắn nghiên cứu. Cửu gia nghĩ nghĩ, doạ ném người vô bể bê tông tính không ta? "Không có, ta chỉ chưa gặp FBI ngoài đời thôi, chỉ mới thấy trên TV chớ mấy." Cửu gia nhanh chóng nói. Ninh Tước cười một tiếng, "Nhìn dáng vẻ của em đúng là không có." "Ngươi nhìn ra cái gì thì nhìn." Cửu gia bất mãn, hắn không phải tên ngốc, hắn cảm giác được tên này vẫn luôn tìm tòi nghiên cứu hắn. "Quả thật khí chất em đúng là không dễ nhìn ra, vì sao chọn xa hội đen, em đánh nhau rất lợi hại sao? Ninh Tước sờ sờ cằm, ánh mắt dừng trên cánh tay mặc áo sơ mi cùng đôi chân thon dài. "Ngươi có thật nhiều vấn đề. Ít nói nhảm đi, đừng quấy rầy Chỉ Chỉ quay chương trình." Cửu gia rõ ràng không muốn trả lời. Ninh Tước gật đầu, không tiếp tục hỏi chuyện nữa, chỉ là ánh mắt vẫn như cũ thỉnh thoảng lại dừng trên người Cửu gia. Thành Từ hoàn thành đề mục, đi ra khỏi phòng thi, Thương Chân Tử nhìn hắn hai mắt phát sáng. "Vị thí sinh này hoàn thành đề mục thật không tồi, hẳn là thí sinh mạnh nhất ngày hôm nay." Hắn gật gật đầu tán dương, nhìn sang Lục Chỉ, Lục Chỉ đang cúi đầu viết viết vẽ vẽ trên giấy, cũng không ngẩng đầu. Thành Từ thấy thế liền trầm mặt, hắn nghe nói người này dựa vào Nam tổng và Cửu gia mới ngồi lên vị trí giám khảo. Vốn hắn cũng bán tín bán nghi, nghi ngờ tính công chính và chuyên nghiệp của cuộc thi, bất quá nghe nói có Thương Chân Tử tham gia nên vẫn chọn đi tiếp, có lẽ là những người khác hiểu lầm thôi. Hắn cũng không vì Lục Chỉ xinh đẹp và nhỏ tuỏi mà cho rằng cậu nhất định không đủ năng lực, mãi đến khi hắn nhìn thấy thái độ khinh thường lạnh nhạt như vậy mới cảm thấy không vui. "Thí sinh này hẳn không có vấn đề." Thương Chân Tử nhìn sang Lục Chỉ nói, "Ngài xem có thể chứ?" "Được." Lục Chỉ chỉ lên tiếng, vẫn không ngẩng đầu. "Chúc mừng vị thí sinh này đã thành công thông qua, bước vào vòng thi tiếp theo." MC vui vẻ thông báo, muốn đưa phiếu thông qua cho hắn. Ngoài dự đoán, Thành Từ không nhận. "Tôi tới không phải vì thi đấu, tôi chỉ muốn được học hỏi mở rộng kiến thức từ những người mạnh hơn tôi, cũng muốn xem giám khảo có tư cách ngồi ở chỗ này nhận xét chúng tôi sẽ có trình độ thế nào." Hắn nói từng câu từng chữ, ngoại trừ một ít kiêu ngạo cũng không lọt chút cảm xúc nào khác. "Nhưng hiện tại tôi cảm thấy, cậu không có tư cách ngồi chỗ này, cậu không đủ chuyên nghiệp." Thành Từ nhìn chằm chằm Lục Chỉ không buông. Cửu gia nghe xong liền nổi giận, "Cái gì? Dám chỉ trích Chỉ Chỉ không đủ chuyên nghiệp?" Ninh Tước nhanh chóng ngăn hắn lại, "Bình tĩnh, bình tĩnh, còn đang quay chương trình, coi chừng Chỉ Chỉ không vui bây giờ." Cửu gia hừ một tiếng, trừng mắt nhìn Thành Từ, khẩn trường quan sát vẻ mặt của Lục Chỉ, sợ cậu nghi ngờ bản thân, lại thấy Lục Chỉ vẫn như cũ không có bất kỳ phản ứng nào, tiếp tục cúi đầu viết viết vẽ vẽ. Thành Từ rất không vui, "Phiếu thông qua này tôi không nhận, các người không đủ khả năng nhìn ra năng lực của tôi." Thương Chân Tử đen mặt, "Không biết trời cao đất dày." Không khí trong trường quay nhất thời vô cùng khó xử, lúc này, Lục Chỉ rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên, nhàn nhạt nói, "Cậu nói xong rồi?". Chương 75 Thành Từ hừ lạnh một tiếng. Hắn tới chương trình này nhằm mục đích nâng cao thực lực, nếu có thể gặp được cường giả chân chính, vậy hắn ở lại mới có ý nghĩa. Thực lực Thương Chân Tử mạnh hơn hắn nhưng không đủ để trợ giúp hắn, hắn cần người mạnh mẽ hơn, có thể mạnh đến mức khiến hắn tâm phục khẩu phục. Hắn không giống những người khác, hắn đã tu luyện hơn 20 năm, người bình thường chỉ cần nhìn qua tướng mạo cũng đủ để hắn nhìn ra được một ít manh mối, duy chỉ có Lục Chỉ, cái gì hắn cũng nhìn không ra. Hắn vốn ký thác hy vọng lên Lục Chỉ nên vẫn luôn quan sát cậu. Thành Từ nhìn ra được đề mục này rất khó, hắn tốn không ít công sức mới miễn cưỡng sắp xếp ra kết quả chấp nhận được, không đảm bảo đạt được tốt nhất nhưng ít nhất có thể không xuất hiện lỗi. Hắn tràn đầy tự tin nhìn chằm chằm Lục Chỉ, nhưng Lục Chỉ vẫn luôn cúi đầu không biết viết cái gì, hoàn toàn không để ý hắn, làm Thành Từ vừa không vui cũng vừa lo lắng. Cho nên hắn muốn dùng biện giáp chọc giận giám khảo để làm Lục Chỉ chú ý, cũng may hắn thành công. "Giám khảo có ý kiến gì?" Thành Từ hơi nâng cằm lên, thoạt nhìn rất cao ngạo. Lục Chỉ xé tờ giấy xuống đưa cho hắn. Thành Từ ngẩn ra. Thương Chân Tử nhìn nội dung trên giấy, lập tức chấn động, trừng mắt với Thành Từ, hừ lạnh một tiếng, "Cậu may đấy." Thành Từ hơi nhíu mày, do dự, bước lên nhận tờ giấy, cúi đầu nhìn thoáng qua. Hắn hơi chau mày, nhìn một lúc lâu cũng không hiểu trên đó vẽ cái gì. "Cầm ngược nha." Lục Chỉ quơ quơ cây bút trên tay, nhắc nhở. Thành Từ nhộn nhạo, mới vừa cảm thấy cậu thiếu niên này lạnh nhạt ngạo mạn, hiện giờ cậu ngẩng đầu lên nói chuyện, vừa mềm mại vừa đáng yêu, hoàn toàn đảo điên ấn tượng trước đó của hắn về cậu, ngược lại còn khiến hắn cảm thấy ngại ngùng vì đã hiểu lầm cậu. Cửu gia nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của Lục Chỉ, thấy cậu lắc bút nhịn không được mỉm cười, thấp giọng cảm thán, "Thật đáng yêu." "Đúng vậy, thật đáng yêu." Ninh Tước nhìn chằm chằm Cửu gia nói, "Không có gì đáng yêu hơn." "Ngươi cũng cảm thấy vậy?" Hai mắt Cửu gia sáng rực, giống như tìm được đồng minh. Đuôi mắt Ninh Tước run run, nhịn không được cười, "Đúng vậy, ai lại không thấy đáng yêu chứ?" "Đương nhiên." Cửu gia ra vẻ kiêu ngạo, liếc nhìn hắn, "Tính ra ngươi còn tinh mắt, vậy ngươi thích Chỉ Chỉ sao?" "Thích. Nhưng không cùng loại thích với Nam Thừa Phong." Ngữ khí Ninh Tước nghe không ra là nghiêm túc hay vui đùa. "Hừ, khuyên ngươi đừng trêu chọc em ấy, ta còn chưa từ bỏ đâu." Cửu gia lạnh lùng nói. Ninh Tước nhún vai, "Yên tâm, tôi muốn chọc cũng không chọc bé dễ thương đâu, tôi sợ bị Nam Thừa Phong xử lắm." "Còn có ta nữa." Cửu gia quay sang nhấn mạnh với hắn, "Ta cũng sẽ chơi chết ngươi." Ninh Tước sờ sờ cẳm, "Tuy rằng tôi hiện tại không còn trong FBI nữa nhưng vẫn còn quen không ít đồng nghiệp......" Cửu gia hơi híp mắt, "Ngươi uy hiếp ta?" "Không dám." Ninh Tước cười cười. Cửu gia hừ lạnh một tiếng, không để ý hắn. Thành Từ xoay tờ giấy lại, cẩn thận chăm chú nhìn một lúc, bỗng nhiên mặt mày biến sắc. Hắn mới vừa thử giám khảo, cố ý thay đổi một chút liên kết, nói cách khác thay đổi của hắn chỉ xem là không có lỗi, nhưng một chỗ lại thiết kế vì một chỗ khác, hắn không chỉ giải quyết những nơi chưa ổn mà còn tạo nên một bố cục hoàn chỉnh mới, tăng cấp độ phong thuỷ căn phòng lên. Thương Chân Tử cũng chưa nhìn ra được điểm này, thế mà Lục Chỉ lại có thể vòng chỉ ra những thay đổi bố cục của hắn, hơn nữa còn chỉnh sửa làm bố cục phong thuỷ của hắn tăng lên nhiều cấp bậc. Nếu nói bố cục của hắn giúp người gia tăng tài vận, vậy bố cục hiên tại không chỉ giúp phát tài, mà còn có thể gia tăng phúc vận toàn diện, biến một căn phòng bình thường thành phong thuỷ bảo địa. Thành Từ hít sâu một hơi, bừng tỉnh, thì ra vừa rồi Lục Chỉ vẫn luôn cúi đầu viết viết vẽ vẽ không phải bởi vì khinh thường hắn, không phải không tôn trọng hắn mà là đang giúp hắn sửa chữa lại bố cục. Hắn không chỉ hiểu lầm nhân phẩm cậu, lại càng hiểu lầm năng lực của cậu, quả thật sai quá sai, sai không còn chỗ đúng! "Vậy được rồi, thí sinh này, nếu anh đã chọn bỏ quyền thi đấu, mời đi ra ngoài theo lối cửa bên kia, chúng tôi xin mời thí sinh......" MC còn chưa dứt lời đã bị Thành Từ cắt ngang. "Từ từ, tôi muốn thay đổi, tôi không bỏ quyền nữa, tôi muốn tiếp tục thi đấu!" Thành Từ nôn nóng nói. Hắn còn đi đến trước mặt Lục Chỉ, "Đại sư, ngài là thiên sư chân chính, tôi muốn tiếp tục thi đấu, xin ngài tiếp tục chỉ dạy giúp tôi." Hắn xông tới có chút đột ngột, Thương Chân Tử bị hắn làm giật mình liền dùng tay che trước người Lục Chỉ. "Cậu tuỳ tiện công kích giám khảo, đã tới tham gia thi đấu, lại đi bỏ quyền, không tôn trọng giám khảo, hiện tại cậu nói muốn ở lại, liền phải giữ cậu lại sao?" "Thật xin lỗi, thật xin lỗi." Thành Từ khom lưng xin lỗi. Thành Từ nôn nóng nói, "Là tôi không đúng, thái độ có vấn đề, nhưng tôi chỉ là hy vọng giám khảo có thực lực thật sự. Tôi không biết giám khảo là đại sư lợi hại như vậy, là tôi sai rồi, tôi không nên phỏng đoán không căn cứ." Thành Từ dùng từng câu từng chữ diễn đạt suy nghĩ của mình, hơn nữa còn chân thành xin lỗi, ít nhiều cũng làm sắc mặt Thương Chân Tử hoà hoãn hơn. Cửu gia hơi cong miệng, vẻ mặt đắc ý, "Ha, dám nghi ngờ Chỉ Chỉ, biết lợi hại rồi chứ." Ninh Tước cười nói, "Tôi thấy em không giống như thích bé dễ thương, đúng hơn là em u mê bé dễ thương." "Chẳng lẽ ngươi không?" Cửu gia tà tà liếc hắn một cái. "Đương nhiên đúng rồi." Ninh Tước cười cười, không chỉ gãi đúng chỗ ngứa, mà hắn quả thật rất bội phục Lục Chỉ. Hắn quan sát hết thẩy, mỗi thí sinh đều từ hoài nghi lúc đầu chuyển thành sùng kính lúc sau, sự thay đổi này quá mất tự nhiên, hiển nhiên đối với bọn họ, năng lực của Lục Chỉ làm bọn họ vô cùng khiếp sợ và thần phục tuyệt đối. "Nhưng quy tắc chương trình đã ghi rõ một khi thí sinh bỏ quyền sẽ không thể thay đổi." MC nói xin lỗi. "Thi đấu là thi đấu, đều do cậu làm bậy." Thương Chân Tử hừ lạnh một tiếng. Lục Chỉ nhìn Thương Chân Tử và MC, nhỏ giọng thương lượng, "Nếu không, hay cho qua đi, thực lực người này quả thật rất tốt, có thể nói là thí sinh có thực lực nhất đến giờ." Mới vừa rồi Thương Chân Tử còn có vẻ phẫn nộ, vừa nghe Lục Chỉ nói lập tức gật đầu, "Được, ngài nói rất đúng, con cũng rất chờ mong biểu hiện tiếp theo của hắn." "Ngài quyết định là được." MC lật úp quy tắc lại, làm như không thấy trên đó viết gì. "Được được, tốt." Lục Chỉ gật đầu. "Chúc mừng anh, được Lục đại sư cho cơ hội, sau này nỗ lực lên nhé." MC cười nói. "Trong giới phong thuỷ, học được tôn trọng người khác là điều rất quan trọng." Thương Chân Tử lành lạnh bồi thêm một câu. "Cố lên." Lục Chỉ nắm tay làm động tác cố lên với hắn. Thành Từ ngẩn ra, vui mừng không thôi, "Có thể qua? Tôi có thể tiếp tục thi đấu? Cảm ơn Lục đại sư, cảm ơn Lục đại sư!" Có thể tiếp tục đi theo Lục đại sư học tập làm hắn kích động đến nổi đi đứng rối loạn cả lên. Sau khi hắn đi vào phòng nghỉ, gặp đượcTiền Vận và một thí sinh khác cũng thông qua. "A, cậu cũng nhận được chỉ điểm của Lục đại sư?" Tiền Vận thấy tờ giấy trong tay hắn, vội vàng sáp lại gần. Thành Từ không giỏi ăn nói, ngẩn người, muốn cất tờ giấy đi, đã bị Tiền Vận nhìn qua một lượt. "Sao cái này của cậu tôi xem chẳng hiểu thế này." Tiền Vận nhíu nhíu mày, nhìn Thành Từ, "Trình độ người anh em không tồi nha." Hắn thấy Thành Từ cất tờ giấy lại, vẻ mặt bất mãn, cười cười, "Người anh em đừng keo kiệt mà, tôi cũng được chỉ điểm này, cậu xem đi." Thành Từ nhìn tờ giấy của hắn, nét bút đơn giản trên đó đúng thật là bút tích của Lục Chỉ. Hắn càng xem càng nhíu chặt mày, "Đây... Lục đại sư quá lợi hại rồi." Hoàng Phượng - một người khác cũng nhận được chỉ điểm – cũng lấy giấy ra, "Lục đại sư thoạt nhìn nhỏ tuổi, sao lại có năng lực thâm sâu như vậy, rốt cuộc lại lịch của ngài ấy là gì?" "Tôi cũng muốn biết." Tiền Vận gật đầu liên tục, "Nghe nói còn có quen biết với Lộc Sơn Phái, không phải là người Lộc Sơn Phái đấy chứ?" Thành Từ lắc đầu, "Tôi từng tiếp xúc với chưởng môn Lộc Sơn Phái, ông ấy không có bản lĩnh này." Tiền Vận và Hoàng Phượng kinh hãi, "Còn lợi hại hơn chưởng môn Lộc Sơn Phái? Vậy là ai?" "Tôi cảm thấy có lẽ Thương Chân Tử biết." Từ Thành suy nghĩ gì đó, "Tôi nghe thấy Thương Chân Tử gọi cậu ấy là sư phụ." "Thiệt hay giả vậy?" Hai người nghe vậy càng cảm thấy kinh dị khó tin. Ba người thảo luận một hồi, thí sinh thứ 4 được thông qua cũng nhanh chóng đi đến, đồng thời cũng cầm một tờ giấy giống bọn họ. "Chuyến này không lỗ! Chuyến này không lỗ!" Người đi tới cười lớn tiếng. Ba người gật đầu, quả thật không lỗ. "A? Cậu là......" Hoàng Phượng thấy người đi tới, "Cậu là Xích Tiêu Tử? Sư điệt của đại sư Thương Chân Tử?" "Đúng vậy, ngài là Hoàng đại sư, đã lâu không gặp." Xích Tiêu Tử lễ phép chào hỏi. "A, cậu cũng nhận được chỉ điểm của Lục đại sư? Xem ra ai thông qua cũng được ngài ấy chỉ điểm." Hoàng Phượng cười nói, "Có thể nhận được chỉ điểm của ngài ấy quả thật là phúc ba đời, khai thông những điểm tôi hoàn toàn không hề chú ý tới." Tiền Vận cùng Thành Từ gật đầu. "Đúng rồi, Lục đại sư này rốt cuộc có lai lịch gì, sao sư thúc cậu lại gọi ngài ấy là sư phụ? Vậy đó chẳng phải là sư tổ cậu sao?" Tiền Vận vốn còn không biết Xích Tiêu Tử từ nơi nào ra, nghe thấy Hoàng Phượng nhắc đến khả năng hắn là đồ tôn của Lục đại sư, không khỏi tôn trọng hơn. "Không, sư thúc tôi muốn nhận tiểu thần tiên làm sư phụ, đáng tiếc là tiểu thần tiên không chịu nhận, chứ không tôi đúng thật đã trở thành đồ tôn rồi." Vẻ mặt Xích Tiêu Tử đầy tiếc hận. Hắn vừa dứt lời, ba người còn lại trợn trắng hai mắt như muốn lọt tròng. "Khoan đã, tiểu thần tiên? Lục đại sư chính là tiểu thần tiên?!" Xích Tiêu Tử phụt cười thành tiếng, "Đúng vậy." "Hả, ngay từ đầu tôi thấy ngài ấy nhỏ tuổi còn thấy không phục lắm, còn may tôi cẩn thận, chưa nói gì vượt quá giới hạn, còn chưa đắc tội tiểu thần tiên." Hoàng Phượng vỗ vỗ ngực, lại nhìn qua hai người Tiền Vận và Thành Từ đang mặt cắt không còn giọt máu. "Trách không được, trách không được." Thành Từ lắc lắc đầu, hối hận không ngừng. Tiền Vận cũng không tốt hơn bao nhiêu, không ngừng thở dài: "A, không thể trông mặt mà bắt hình dong, về sau thật sự không thể ăn nói lung tung." Mà tin tức Lục Chỉ là tiểu thần tiên rất nhanh đã truyền tới phòng những thí sinh chưa tham gia sơ tuyển. Mọi người đang bình luận chuyện thí sinh và giám khảo, bỗng nhiên nghe thấy tin Lục đại sư chính là tiểu thần tiên, nháy mắt bùng nổ. "Cái quể gì vậy, thế mà là tiểu thần tiên, cấp bậc chương trình này lại cao đến vậy á! Mới vừa rồi ai nói là dựa Nam tổng với Cửu gia thế hả?" "Không phải tôi. Thôi xong rồi, tiểu thần tiên đang ở trong, lỡ phạm chút sai lầm là thành tội đồ ngay. Trách không được mấy thí sinh trông có vẻ không tồi trước đó đều bị đào thải, mấy người còn nói tổ chương trình không công bằng, giờ còn nghĩ vậy không?" "Giờ ai sẽ còn nghĩ vậy chứ, đó là tiểu thần tiên đó! Chúng ta ở đây được ngài ấy chỉ điểm một chút thôi cũng tính là vớ bẫm rồi!" "A, không dài dòng với mấy người nữa, tôi lo chuẩn bị cho tốt đây, mất mặt trước mặt tiểu thần tiên không quan trọng, quan trọng là bị loại thì cái gì cũng không học được, tổn thất đó mới lớn á." Các thí sinh trong phòng chờ vốn tụm năm tụm ba nói chuyện, vô cùng náo nhiệt, lúc này lại một mảng an tĩnh. Tất cả đều dốc lòng chăm chú chuẩn bị, nghĩ đến vòng sơ tuyển sắp tới, ai cũng khẩn trương chờ mong, nhiệt huyết sôi trào. Mục Tam vẫn không có gì thay đổi, vẫn ngồi trên ghế như cũ, chỉ là lồng chim bên cạnh có hơi chấn động, mà hốc mắt Mục Tam cùng lúc cũng đột nhiên đỏ lên, không phải đỏ kiểu bị cay mắt, mà càng giống máu đỏ từ sát ý bị kích thích. Lúc này, tiếng thông báo vang lên. "Mời thí sinh tiếp theo, Mục Tam."