Lục Chỉ thấy Cửu gia bận nửa ngày mà đến tiểu quái trước cửa Boss cũng đánh không lại, không biết đã chết bao nhiêu lần, lập tức khinh bỉ: "Tiểu quái thú người sói mà cũng không qua được! Còn phế hơn cả ta, tránh ra, để ta đích thân ra tay!" Cửu gia rất bất mãn nhưng hắn không nói, mèo mập trong lòng hắn phát ra tiếng hừ hừ, Lục Chỉ trừng mắt nhìn mèo mập một cái, nó lập tức dúi bản mặt mâm béo núc ních như cái bánh quả hồng núp vào lồng ngực Cửu gia. Đầu trọc nhìn con mèo mập thường xuyên chiễm chệ ngồi trên đầu hắn, trong lòng khó chịu; bình thường hắn có lấy lòng thế nào nó cũng vẫn hung với hắn, đã thế mỗi lần hắn còn cống nạp không ít cá khô nhỏ quý báu đâu. "Cửu gia." Thương Chân Tử đem lá bùa đưa cho Cửu gia, "Nếu sư phụ ta là người Tiêu Dao Phái, ngài ấy nhất định có thể cứu cha nuôi của ngài." Đầu trọc:......!Hai tiếng sư phụ này gọi cũng thật thuận miệng, người ta chịu nhận ông sao. Cửu gia nhận lấy lá bùa, khoé miệng hơi nhỉnh lên. Người hắn coi trọng quả nhiên xuất chúng. "Nghe nói các người bán công quán số 82?" Cửu gia không hề chớp mắt nhìn chằm chằm Lục Chỉ, lời lại có vẻ như nói cho Chân Tùng nghe. "A? Nga, đúng vậy." Chân Tùng nhủ thầm trong lòng, chẳng lẽ Cửu gia muốn đoạt lại căn nhà này? Thế sao được? Rõ ràng biết giá trị căn phòng là tám con số, nay bắt hắn chỉ lấy bảy con số, nghẹn tới thổ huyết cũng không có chỗ phun mà. "Đưa ta." Chân Tùng vừa nghe hai chữ này, thiếu chút nữa khóc lên, ông trời ơi, đất mẹ ơi, vì sao cho hắn gần đạt đến hi vọng rồi lại tước đoạt đi thê thảm như vậy! Đầu trọc trong lòng vui vẻ, tốt xấu gì cũng là đồ trong tay hắn, qua tay một phát liền tăng giá trị lên như vậy, nay Cửu gia cướp về cũng cho hắn một chút chỗ tốt đi? "Cửu gia, phòng này chúng tôi trang hoàng, sửa phong thuỷ, tốn rất nhiều tâm huyết, hơn nữa giá cả hiện tại đã......" Chân Tùng vừa sợ bối cảnh Cửu gia, vừa không cam lòng, vẻ mặt đưa đám giải thích. "Không bán!" Lục Chỉ đang tập trung chơi trò chơi, bớt chút thời gian chém đinh chặt sắt thả ra một câu. Tên khốn này phá hỏng trò chơi của cậu, đừng hòng cho hắn lợi ích gì. Cửu gia nhướng mày, ngón tay ra sức xoa xoa lông mèo mập. "Ra giá một trăm triệu." "Cửu gia a...!Căn nhà này có người ra giá tám con số......!Từ từ?! Nhiều ít? Một trăm triệu?" Chân Tùng thiếu chút nữa lên cơn hen suyễn. Hai mắt đầu trọc cơ hồ muốn lòi ra ngoài, một trăm triệu? Căn này hắn bán 300 vạn, hiện tại ra giá 100 triệu?! Lại là Cửu gia mua lại? Thương Chân Tử âm thầm tiếc hận, đây là Phúc Nguyên Bảo Địa – báu vậy vô giá a. Đừng nói là một trăm triệu, mấy trăm triệu cũng không đáng giá. Hắn ban đầu nghe nói tám con số còn muốn nhúng một chân, nếu Cửu gia đã mở miệng, giờ hắn ra tay đoạt cũng không hay lắm. Một trăm triệu? Một trăm triệu? Chân Tùng thiếu chút nửa ngất xỉu tại chỗ, hắn đè nén tâm tình hưng phấn, nhìn về phía Lục Chỉ. Gừa: Giá gốc 7 con số: 3,000,000 CNY (nhân dân tệ). Giá mới 8 con số: 30,000,000 CNY. Giá của Cửu gia: 100,000,000 CNY = 15,704,750 USD = 361,366,297,500 VND (quy đổi tương đối). Muốn xỉu! Rốt cuộc phòng này do Lục Chỉ ra sức đuổi quỷ, sửa phong thuỷ, công lao của cậu là lớn nhất, phải có cậu gật đầu thì mới được. Nhưng đối với hiểu biết của hắn về Lục Chỉ, trước giờ nói một không hai, trước đó nói không bán, chỉ sợ.....! "Bán!" Lục Chỉ đang chơi trò chơi, lại chém đinh chặt sắt trả về một câu. Chân Tùng:!!! "Kẻ thức thời." Cửu gia tưởng tượng đến cảnh Lục Chỉ đi qua đi lại ở căn nhà kia, đích thân thiết kế thay đổi phong thuỷ, cong cong khoé miệng, lần này không lỗ. "Hừ, ngươi nguyện ý tiêu tiền, vì sao lại không cần." Lục Chỉ nói với vẻ đương nhiên. Cậu không để bụng chút tiền đó, nhưng cậu dù ngọt, lại không ngốc bạch, cậu nhìn ra được Chân Tùng rất muốn số tiền này, hơn nữa, dù sao cũng là nhà của Chân Tùng, cậu không có lý do gì ngăn không cho hắn bán. Đến khi hoành thành giao dịch Chân Tùng vẫn chưa hồi hồn. Hắn bán nhiều căn nhà như vậy, biệt thự second-hand cũng từng qua tay không ít; nhưng cái giá trên trời 100 triệu, thật đánh chết cũng chưa từng thấy qua. Giao dịch lớn như vậy gây chấn động nguyên cả dãy phố môi giới. Bọn họ mới đầu cho rằng Lục Chỉ là đứa nhỏ nhà có tiền, mua cái cửa hàng này cho vui, miệng còn hôi sữa, cũng chưa từng tiếp xúc qua ngành này, có thể bán được nhà gì chứ? Kết quả người ta nã cú đầu tiên lại chính là giá trên trời! Mọi người vội vàng không ngừng hỏi thăm Chân Tùng làm sao bán được nhà; vừa nghe do Lục Chỉ sửa phong thuỷ, lập tức cắn khăn tay hối hận. Bọn họ như thế nào không có nhãn lực như Chân Tùng, lo lôi kéo làm quen với Lục Chỉ từ sớm, để giờ bay mất một cơ hội phát tài a. Chân Tùng nói sơ lược để đuổi họ đi, cũng không nói rõ cho họ, vốn căn nhà này là do đầu trọc ép hắn mua. Hắn thu không thu phí môi giới, mà là giá nhà chân chính, miễn cho bọn họ hâm mộ, nổi điên đến đỏ mắt đi. Hắn tính tính, cất sáu phần trong thẻ cho Lục Chỉ, chính mình cũng còn được bốn phần, cũng là mấy ngàn vạn, âm thần phát tài mới là người thông minh. Hắn đã lên sẵn kế hoạch, đầu tiên dùng tiền mua lại căn nhà cùng cửa hàng của mình, sau lại đặt mua một căn nhà khác để mẹ Chân cho thuê, lại mua thêm một chiếc xe tốt tốt để đưa đón Lục Chỉ, số còn lại đưa mẹ Chân cất giữ. Với Lục Chỉ, chừng đó tiền bất quá chỉ là tiền tiêu vặt, cậu cũng chẳng để trong lòng, Chân Tùng cũng tự nhiên dùng khoảng tiền đó để chăm chút sự nghiệp ăn nhậu chơi bời cho cậu. Chân Tùng từng đặt mục tiêu kiếm được chừng đó tiền trong mười năm, nhưng nay mới biết Lục Chỉ chưa đến một tháng, liền kiếm lời được nhiều như vậy, cao hứng đến lâng lâng lơ lửng trên chín tầng mây không hold được, càng thêm quyết tâm tận lực hầu hạ chăm bẵm tiểu thần tiên. Ban đêm, Lục Chỉ ngồi trên giường uống sữa, cầm lấy di động bấm số, bên kia lập tức bắt máy. "Chỉ Chỉ, đệ thế mà chủ động gọi cho nhị sư huynh?!" "Ơ, đương nhiên đệ cũng sẽ gọi cho nhị sư huynh rồi." Lục Chỉ cũng phát hiện mình gần đây quá bận, bận chơi game...!Có đôi khi nhị sư huynh gọi điện thoại tới cũng không có chịu nói chuyện phiếm với huynh ấy, đúng là có chút tuỳ hứng. "Hắc hắc, Chỉ Chỉ tìm nhị sư huynh là có chuyện gì đây?" Không hổ là người một tay nuôi lớn cậu, lập tức phát hiện ý đồ của Lục Chỉ. "Đúng là có chuyện." Lục Chỉ cũng không giấu giếm nhị sư huynh điều gì, "Đệ hôm nay thấy một người cùng mệnh với trời, tên là Nam Thừa Phong." "Đệ gặp hắn!" Âm thanh của nhị sư huynh quá mức kinh ngạc, Lục Chỉ lập tức phản ứng lại, "Chỉ là thấy được sinh thần bát tự, nhị sư huynh biết hắn?" Bên kia, nhị sư huynh im lặng một lúc, "Nam gia từng thỉnh sư phụ xem phong thuỷ, đoán vận thế, ông lúc ấy nhìn ra mệnh cách Nam Thừa Phong, bởi vậy phá lệ lưu ý hắn. Chỉ Chỉ, nghiêm túc nghe nhị sư huynh, đệ nhất định phải cách xa hắn ra một chút!" Lục Chỉ kinh ngạc, không nghĩ tới nhị sư huynh cũng sợ một ai đó? "Mệnh cách hắn quá cường ngạnh lại bá đạo, cùng đệ vốn là đối địch, nếu đệ bị hắn nhắm đến, trốn đi chưa chắc đã trốn được." Nhị sư huynh lo lắng không thôi, "Chỉ Chỉ, về nhà đi, nhị sư huynh mới yên tâm." Lục Chỉ biết nhị sư huynh quan tâm, nhưng cậu cũng không còn là đứa nhỏ nữa, nếu bởi vì trên đời tồn tại người nguy hiểm với mình liền tránh ở trong nhà, vậy cả đời cậu không thể ra khỏi cửa, vậy thì sống còn có gì thú vị nữa đây. Đây cũng không phải là tính cách của Lục Chỉ, "Nhị sư huynh đừng lo lắng, đệ với hắn quăng tám cái sào cũng không tới được, hắn có biết đệ cũng không có việc gì, đệ cũng chỉ là một kẻ đoán mệnh nho nhỏ, hắn có thể làm gì được đệ chứ?" Nhị sư huynh lại nói, "Bản thân Nam Thừa Phong chán ghét nhất là mê tín, chính vì đệ là thiên sư nên nhị sư huynh mới lo lắng khi đệ gặp phải hắn a." "Chỉ là," Lục Chỉ cười cười, "Đệ còn chưa có chơi đủ đâu? Nhân dịp sư phụ cùng các sư huynh không ở sư môn, huynh cho đệ chơi tiếp đi." "Chỉ Chỉ." Nhị sư huynh tận tình khuyên bảo. "Nhị sư huynh ~" Lục Chỉ tung ra "Làm nũng đại pháp", bách phát bách trúng. "Aiiiii......" Quả nhiên, nhị sư huynh vẫn là bó tay chấm com, "Kia...!Đệ có đủ tiền không, huynh lại đưa thêm cho đệ nhé?" "Đủ rồi, ở đây cũng không cần tiêu tiền, lúc trước đệ đập hư xe người ta, đền tiền còn bị cự tuyệt đâu." "Buồn cười! Thế là có người dám cự tuyệt Chỉ Chỉ của chúng ta, để huynh gửi thêm cho đệ, lần sau đổi thành rải tiền thử xem." Nhị sư huynh lòng đầy căm phẫn. "Được nha ~" Nửa tháng sau —— "Trợ lý Thân, Hầu gia đã xử lý xong, những gia tộc liên quan đến họ cũng đã thu thập thoả đáng, chỉ duy nhất Tiêu gia là thu mua thất bại, hẳn là có người âm thầm giúp Tiêu gia, có cần tra người nọ là ai không, lại dám thả cá lọt lưới trước mặt Nam tổng?".