Nghĩ vậy, Đường Kiếp ngây người.

Nếu vậy, nàng kia và Binh Chủ có quan hệ như thế nào?

Hắn cũng không quên mình từng ở trong Binh giám nhìn thấy —— Vạn Giới Vương Đình, chính là bị Binh Chủ một búa chém nát.

Trong nháy mắt đó, trong đầu Đường Kiếp hiện lên vô số ý niệm, dưới sức tưởng tượng phong phú của hắn, chuyện xưa của Binh Chủ, tiên nữ còn cả Vương đình, có chuyện nhi nữ tình trường, lại cũng có âm mưu quỷ kế.

Đường Kiếp thấy vẫn nên là tiên nữ và Binh Chủ tình đầu ý hợp, bị Vương đình chia rẽ, Binh Chủ bùng lên phát uy, tuy vậy không giải thích được hai vấn đề, một là tiên nữ tung tích không rõ, hai là sao Binh Chủ còn khiêu chiến thiên đạo.

Nghĩ tới nghĩ lui tìm không thấy đáp án, Đường Kiếp cũng đành phải buông tha, tự đi nhặt hắc mộc tiểu đỉnh lên.

Tiểu đỉnh chứa Cửu Thiên Phượng Loan Thảo nên cũng là kiện bảo vật, tác dụng là thông linh tiên thảo, duy trì linh tính, an toàn gây trồng.

Lấy đi tiểu đỉnh, Đường Kiếp rời khỏi đảo lại dạo qua một vòng, phát hiện nơi này ngoại trừ Linh Hồ thì không còn gì khác, cũng có nguy hiểm gì, xem ra từ nơi này nguy hiểm cũng dần thấp xuống.

Tuy nhiên làm thế nào tiến vào cửa tiếp theo, lấy được phần thưởng lại là một vấn đề.

Đường Kiếp nhìn trái nhìn phải cũng không hiểu được, chỉ có thể lui khỏi nền đất.

Trở lại mặt đất, Chu Tước đang chán chết chờ hắn. Thấy hắn đi lên hỏi:
- Ngươi phải đi về sao?

Đường Kiếp nhìn bốn trụ quanh ngọc đài, ngẫm nghĩ một chút nói:
- Nếu ngươi cho phép, ta đến hy vọng có thể ở đây tìm hiểu bốn cây trụ kia.

Trên trụ có huyễn đạo đạo vân Binh Chủ khắc, mặc dù chỉ dùng để truyền thụ Diệt Ma Quyền, nhưng kỳ ngộ như vậy Đường Kiếp đương nhiên không muốn bỏ qua.

Chu Tước nghe xong mừng rỡ.

Nàng giờ đã thức tỉnh thần trí, sợ nhất là cô độc.

Đường Kiếp đồng ý ở lại không còn gì tốt hơn, liên tục gật đầu nói:
- Tốt tốt, chỉ cần ngươi không động vào hoa cỏ bên trong thì vẫn ở thể ở lại đấy.

Nếu như thế, Đường Kiếp cũng không khách khí,, phân thân rời khỏi Thiên Hỏa Tháp, bản thể lưu lại tu luyện. Dù sao lúc này không giống như xưa, Hứa Diệu Nhiên muốn gặp hắn thì có thể theo Truyền tống Trận tới.

Những ngày tiếp theo, bản thể ở lại dưới sơn cốc trong Linh Hồ tu luyện.

Tu luyện của Ly Kinh cần hấp thu lực lượng thiên tài địa bảo, cũng không phải chỉ có thiên tài địa bảo mới tu luyện. Bản chất giống công pháp khác, đều là đoạt lấy thiên địa lực lượng. Chẳng qua Ly Kinh càng thêm đơn giản, cũng càng thêm hống hách, hống hách là chỉ dựa vào thiên địa linh khí thì không đủ thỏa mãn Ly Kinh, bởi vậy cần thiên tài địa bảo, các loại linh dược phụ trợ.

Bí Cảnh nồng đậm linh khí, còn có Linh Hồ do linh tuyền ngưng thành, thích hợp tu luyện Ly Kinh, mặc dù không nhanh và hiệu quả như dược vật nhưng lại thắng ở chỗ trường kỳ. Khó nhất chính là Đường Kiếp không cần phải đi tìm bồn tắm lớn —— Linh Hồ rất lớn, Đường Kiếp có tu luyện tới trăm mét người cũng đủ dùng.

Ngoại trừ Linh Hồ Luyện Thể, Đường Kiếp dùng thời gian tìm hiểu bốn cột trụ.

Thứ khắc trên đó là ảo ảnh đạo vân.

Huyễn đạo ở đại đao lệ thuộc âm dương, thuộc loại hư thực. Tuy nhiên huyễn đạo huyễn sinh vạn vật, bao quát vạn tượng, đạt đến đại thành thì cũng chỉ như đọc lướt qua, chỉ có điều nó khác các đại đạo khác ở ý nghĩa.

Có người tinh thông âm dương, mạnh biến hóa, biểu hiện giả dối mê ly, che giấu mắt người, dù có thấy rõ cũng khó phân thật giả. Có người tinh thông trí tuệ, mê cục mạnh mẽ, sương ảnh dày đặc, ở trong cục khó phân biệt chân tướng. Có người tinh thông chân lý, huyễn cảnh thành quốc, xây dựng muôn đời, ở ảo thế không phân biệt được, khó phân cao thấp, làm ngày làm đêm. Có kẻ tinh thông thời gian, phù hoa vạn năm, khoảnh khắc ngàn năm, quang âm bay vút...

Vì vậy, dù huyễn đạo không nằm trong mười hai đại đạo, nhưng lại rất nổi danh.

Phục Chế Thuật chính là trí tuệ dựa trên huyễn đạo.

Điểm này, vẫn là Đường Kiếp tìm hiểu huyễn thuật mới đại ngộ, hiểu được ra.

Việc học đạo vân vẽ trên cột trụ là việc học nhanh nhất từ trước tới nay của Đường Kiếp, chỉ mất khoảng mười ngày đã có lý giải cơ bản. Như vậy, là vì Đường Kiếp vốn tinh thông Âm Dương và Trí Tuệ đạo, mà đạo vân trên cột trụ do lo hai đạo kia làm cơ sở cấu thành, đạo vân với Đường Kiếp vốn quen thuộc, thứ không quen chỉ có biến hóa và vận dụng.

Ngoài ra, Đường Kiếp phát hiện đồng trụ còn một ưu đãi, chính là tăng tốc độ nhập đạo âm dương.

Huyễn đạo thuộc loại hư thật, đạo tại âm dương, bởi vậy tìm hiểu huyễn đạo là thúc đẩy sâu vào quá trình lý giải tầng sâu và quá trình nhập đạo âm dương.

Ngắn ngủn hai mươi ngày, ngoài trừ tìm hiểu huyễn thuật, ngay tiếp theo lại khiến Đường Kiếp ngưng kết ra ba nhánh đạo vân, khiến Đường Kiếp vui sướng không thôi.

Đáng tiếc là hai mươi ngày sau, Đường Kiếp tìm hiểu xong bốn đồng trụ, không thể mượn cơ hội nhập đạo nhanh hơn khiến hắn thấy rất đáng tiếc.

Hôm nay là ngày cuối cùng Đường Kiếp tìm hiểu, khi hiểu được đạo vân cuối cùng, Đường Kiếp vuốt đồng trụ nói:
- Đáng tiếc, chung quy chỉ nhập ba nhánh, cũng không biết tới lúc nào mới có thể ngưng tụ ngàn nhánh đạo vân.

Chu Tước đi tới nói:
- Tu luyện vốn là chuyện ngàn năm, ngươi bây giờ còn trẻ, làm gì gấp gáp như vậy. Nghĩ tới chuyện xa vời như nghìn nhánh đạo vân, không bằng trước tiên nghĩ cách phát huy những thứ hiện tại đã có được.

- Hiện tại đã có?
Đường Kiếp khó hiểu.

- Đúng vậy!
Chu Tước nghiêng đầu trả lời:
- Ngươi không thấy, vận dụng đạo của ngươi đã là cực hạn rồi sao?

Đường Kiếp hơi ngạc nhiên:
- Chẳng lẽ ngoại trừ đại đạo vực ngoại, còn có phương pháp vận dụng cao minh hơn?

Lời ra khỏi miệng, hắn cũng đột nhiên ý thức được, cho tới nay, hắn chỉ quan tâm tìm hiểu càng nhiều đại đạo, ngưng tụ càng nhiều đạo vân, kỳ thật chưa bao giờ chuyên chú nắm giữ năng lực từ những lĩnh ngộ này.

Mà nghe khẩu khí của Chu Tước, rất rõ ràng vận dụng đạo còn có rất nhiều không gian nâng cao.

Quả nhiên Chu Tước đã nói:
- Đạo giả, thiên địa chí lý. Vừa mình vừa ý, làm ra chuyện lạ. Ngươi tốt rồi, chỉ có điều đơn giản đưa đạo niệm mình lĩnh ngộ thông qua nhiều loại pháp thuật sử dụng, đại đạo giống như pháp thuật nâng cao uy lực đấy, sử dụng như thế thì khác gì pháp bảo?

Đường Kiếp nghe được khiếp sợ:
- Kính xin Chu Tước cô nương dạy ta.

Chu Tước nói:
- Đạo vì chí lý, pháp là biểu tượng, trong ngoài tương hợp mới là đạo pháp, đây là hợp đạo!

- Hợp đạo?
Đường Kiếp như ở trong mộng mới tỉnh:
- Hóa ra là vậy, ta hiểu. Nếu nói là bổ trợ, có thể dùng phụ trợ bản thân, cũng có thể dùng để cho mình hùng mạnh. Trước kia ta chỉ biết sử dụng bổ trợ, không ngừng tìm thứ bổ trợ mới nhưng lại không để ý sử dụng bổ trợ sao cho hợp lý. Kỳ thật sử dụng bổ trợ có nhiều hạn chế, xa xa mãi không đủ, chỉ có lợi dụng bổ trợ tăng cường bản thân, khiến nó biến thành năng lực của mình mới là căn bản!

Chu Tước nghe mà hồ đồ:
- Cái gì là bổ trợ? Đó là vật gì?

Đường Kiếp cười ha ha nói:
- Không có gì, là ta nói bậy!

Nói xong đã vung tay áo mà đi.

Từ nơi này, Đường Kiếp có thêm một chuyện cần làm, chính là nghiên cứu những đạo mình đã nắm giữ cùng pháp kết hợp lại, khiến nó chân chính thành lực lượng thuộc về mình mình, ở thế giới của tu giả, được xưng là hợp đạo.

Tỷ như Tàng Thanh Phong mười hai đạo đồ chính là thành tựu hợp đạo của y, uy lực vô biên, khí thế cường thịnh. Tuy nhiên người này quá mức chú trọng phát huy ưu thế, cách chiều sâu rất xa. Tuy có đạo pháp hàng nghìn hàng vạn, nhưng lại thiếu sự sâu sắc, hiểu rõ thiên địa.

Mà nếu muốn hợp đạo, tu giả phải nhập đạo mới có thể suy xét.

Trước mắt Đường Kiếp mới nhập đạo Âm Dương và Động Sát, trong đó Động Sát mới chỉ ngưng kết ra một đạo vân, cơ bản không đáng kể, bởi vậy có hợp đạo cũng chỉ có thể suy xét âm dương.

Đạo âm dương bao la rộng khắp, hư thật, hắc bạch, âm dương, ly hợp, sinh tử đều ở trong đó, nhánh khác nhau ý nghĩa khác nhau, tác dụng khác nhau.

Chu Tước không biết hắn muốn làm gì, hợp đạo như thế nào, chỉ biết mỗi ngày hắn ngồi trong Linh Hồ ngưng thần suy tư, từ đau buồn chợt vui mừng, chợt khóc chợt cười, có khi ôm đầu gối mà ngồi ngẩn người, có khi cười to, điên điên như si.

Thậm chí, chẳng phân biệt được xuân thu, không phân biệt ngày đêm, đổi trắng thay đen, thậm chí còn không phân biệt nam nữ.

Một hôm, Chu Tước đang ở trong thung lũng chơi một mình thì thấy xa xa đi tới một người con gái. Bí Cảnh không người, nếu có cũng chỉ là Đường Kiếp, bởi vậy Chu Tước liền cười nói:
- Sao ngươi lại có tâm biến thành nữ tử thế?

Chợt nghĩ không đúng, am hiểu biến hóa là phân thân, bản thể sao có thể biến hóa? Trong nội tâm chợt tỉnh ngộ, cười nói:
- Hóa ra là phục chế thuật.

Chỉ thấy nàng kia bỗng nhiên đánh úp lại, chỉ đâm hướng Chu Tước.

Phục Chế Thuật không có lực công kích, Chu Tước cũng không né tránh, tùy ý quay người, không ngờ đầu ngón tay tới gần mang theo hàn quang hạ xuống, đánh vào người Chu Tước tạo ra một vùng sáng, cũng là công kích thực chất.

Chu Tước kinh hãi, công kích này mặc dù uy lực thấp đến không tổn thương được nàng, cũng ý nghĩa nó không phải ảo thuật, theo bản năng quát một tiếng, đầu ngón tay vung ra một ngọn lửa đánh vào người nữ nhân kia, chợt nghe phịch một tiếng, nàng kia hóa thành một chùm sương khói tiêu tan.

Thật là Phục Chế Thuật.

Chỉ là có năng lực công kích, lại không lấy thật thể biến hóa mà thành.