"Ngươi đến từ cái khác lục địa?" Ứng Thanh đối với Diệp Phục Thiên hỏi.

"Lục địa?" Diệp Phục Thiên nhìn xem Ứng Thanh.

Ứng Thanh ánh mắt càng phát ra cổ quái, cái này Diệp Phục Thiên thần luân hoàn mỹ, chiến lực siêu cường, nhưng tựa hồ. . . Cái gì cũng không biết.

Như vậy, hắn đến từ chỗ nào?

"Ta đến từ Thần Châu một chỗ bí cảnh, ngăn cách với đời, cho nên cũng không rõ ràng Thần Châu hết thảy." Diệp Phục Thiên đối với Ứng Thanh mở miệng nói ra.

Ứng Thanh nội tâm hơi có chút giật mình, nàng cũng không biết Diệp Phục Thiên chỉ là Nguyên Giới, Nguyên Giới đối với Thần Châu tuyệt đại đa số người mà nói quá mức xa xôi, thậm chí căn bản không biết Nguyên Giới tồn tại, chỉ cần tầng cao nhất thế lực đỉnh tiêm biết những bí ẩn này.

Ứng Thanh nàng hiển nhiên không ở trong đám này, nhưng mà, Thần Châu bao la vô tận, hoàn toàn chính xác có rất nhiều ngăn cách với đời bí cảnh, bởi vậy nàng liền không có hoài nghi, khó trách sức chiến đấu đáng sợ như thế, cũng không biết ngày đó làm sao thụ thương xuất hiện tại mảnh lục địa này.

"Thần Châu do vô tận cả khối lục địa tạo thành ngươi biết a?" Ứng Thanh hỏi.

Diệp Phục Thiên lắc đầu: "Thần Châu không phải một thể sao?"

"Có thể nói là một thể, cũng có thể nói là tách ra." Ứng Thanh nghe được Diệp Phục Thiên lời nói liền minh bạch, hắn là thật hoàn toàn không biết gì cả.

"Thần Châu đại địa vô cùng vô tận cả khối lục địa đều trôi nổi tại Thần Châu thế giới, ở vào khác biệt vị trí, thậm chí độ cao cũng khác nhau, nhưng chỉ cần tu vi cường đại, liền có thể tùy ý tiến về địa phương khác nhau, trên thực tế chỉ là không có giáp giới nối thành một mảnh chỉnh thể mà thôi, mà lại có chút lục địa cách xa nhau rất gần, mấy bước liền có thể vượt qua, cơ hồ là một thể, đối với cường giả mà nói, cũng không có ảnh hưởng gì."

Ứng Thanh giải thích nói, Diệp Phục Thiên khẽ gật đầu, hắn đã nghe rõ, Ứng Thanh trong miệng cái gọi là vô tận lục địa, tựa như là 3000 đại đạo giới, chỉ bất quá có lẽ là bởi vì bản khối quá nhiều, bởi vậy không có lấy giới làm tên, đều là Thần Châu một bộ phận.

Bất quá không giống với chính là, 3000 đại đạo giới chung quanh đều là không gian hư vô, nhưng Thần Châu không giống với, khả năng đều là thật sự không gian.

"Năm đó Đại Đế nhất thống Thần Châu đằng sau, đem Thần Châu đại địa chia làm mười tám vực, chúng ta mảnh đại lục này thuộc về Đông Hoa vực cả khối lục địa một trong, mỗi một vực đều thiết lập phủ vực chủ, Sâm La phủ mặc dù cũng là lấy phủ làm tên, nhưng căn bản không phải một cái khái niệm, Thần Châu mười tám vực phủ vực chủ đều là Thần Châu chư hầu một phương, trợ giúp Đại Đế thống ngự vô tận Thần Châu, ta nghe nói mỗi một vị phủ chủ thực lực đều siêu cấp đáng sợ." Ứng Thanh biết Diệp Phục Thiên không hiểu Thần Châu, bởi vậy tận lực đối với hắn giải thích Thần Châu phân chia.

"Phủ vực chủ trực tiếp quản lý Thần Châu?" Diệp Phục Thiên hỏi, như hoàng quyền như thế sao?

Ứng Thanh lắc đầu: "Thần Châu vô biên vô tận, đại lục đếm mãi không hết, như thế nào quản lý? Phủ vực chủ đồng dạng không nhúng tay vào Thần Châu sự tình, chỉ là tại có một ít đại sự mới có thể ra mặt can thiệp, cân bằng các vực thế lực đỉnh tiêm."

Diệp Phục Thiên gật đầu, cái này liền có chút cùng loại với Hư Giới Hư Đế cung, đều là trực tiếp thụ Đông Hoàng Đại Đế quản hạt, giám sát thiên hạ.

"Hơn ba trăm năm trước Đại Đế nhất thống thiên hạ thiết lập phủ vực chủ đằng sau, sai người thu thập thiên hạ tu hành điển tịch, triệu tập rất nhiều người tu hành tiến hành sao chép, đồng thời chia làm vô số phần, sau đó, để các đại phủ vực chủ phân phối tại vô tận đại lục trong chủ thành lớn nhất, đồng thời chế tạo một chỗ chỗ tu hành."

Diệp Phục Thiên thoáng có chút động dung, quy mô lớn như thế hành động, cần hao phí bao nhiêu nhân lực cùng thời gian?

"Chúng ta bây giờ chỗ mảnh đại lục này, liền chọn trúng Đông Uyên thành, ở trong thành thiết lập Đông Uyên các, đem tàng thư điển tịch đều đặt ở trong đó." Ứng Thanh mở miệng nói, Diệp Phục Thiên tại Hư Giới Cửu Châu thời điểm liền từng nghe nói Song Đế nhất thống Thần Châu đằng sau, khắp thiên hạ thiết lập võ phủ thư viện.

Nguyên lai, không chỉ là tại Nguyên Giới, trên Thần Châu đại địa, thậm chí trực tiếp sao chép điển tịch tại các đại lục.

"Đông Uyên các các chủ." Diệp Phục Thiên nghĩ đến người Ứng Thanh muốn để cho mình giết, chẳng trách mình chưa nghe nói qua Đông Uyên các Ứng Thanh sẽ cảm thấy giật mình, nguyên lai là mảnh đại lục này thánh địa.

"Đúng."

Ứng Thanh gật đầu: "Đông Uyên các thiết lập đằng sau, là do mỗi một phiến đại lục mạnh nhất một nhóm thế lực cộng đồng giám sát chấp chưởng, đồng thời, Đông Uyên các các chủ cũng là do các thế lực cùng một chỗ quyết định, Sâm La phủ, liền vẫn muốn trở thành trong đó một thế lực, tham dự vào Đông Uyên các quyết sách bên trong, nhưng mà, bởi vì Sâm La phủ tu hành đặc thù, mặc dù thực lực đến, lại bị bài xích bên ngoài, Sâm La phủ phủ chủ một mực bế quan tu hành, chính là hi vọng tại trên thực lực đột phá, trấn áp tất cả mọi người, đến lúc đó, không ai ngăn nổi hắn nhập chủ Đông Uyên các."

"Những thế lực này sẽ không xảy ra ra tham niệm?" Diệp Phục Thiên hỏi.

"Đương nhiên sẽ." Ứng Thanh gật đầu: "Nhưng Đại Đế sao chép điển tịch khắp thiên hạ truyền đạo, vốn là hi vọng truyền cho thế nhân, nhưng Thần Châu người tu hành rất rất nhiều, không có khả năng toàn bộ mở ra, nói như vậy, Đại Đế chỉ sợ mỗi ngày bận bịu chuyện này liền đầy đủ, bởi vậy, đầu tiên người được lợi vẫn như cũ là các đại lục thế lực lớn cùng những người tu vi cường đại kia, bọn hắn ra vào Đông Uyên phủ tương đối dễ dàng, chư thế lực tự nhiên cũng có tham niệm của mình, nhưng Đông Uyên phủ cũng không bài xích bọn hắn một mình truyền xuống, bản thân cái này chính là được cho phép, chỉ là, Đông Uyên phủ hết thảy đều là mang không đi ra, cũng không có người dám cưỡng ép làm như thế, cho nên các thế lực càng hy vọng trở thành người chấp chưởng một trong, dạng này liền có thể dẫn người tự do xuất nhập Đông Uyên các."

Diệp Phục Thiên gật đầu, đối với Thần Châu tuyệt đại đa số người tu hành mà nói, Đại Đế truyền xuống công pháp điển tịch bao hàm toàn diện, tuyệt đối là bọn hắn có thể tiếp xúc đến tốt nhất tu hành tài nguyên.

Từ các đại lục thế lực đỉnh tiêm tới tay, sau đó lại thông qua bọn hắn tự thân thế lực truyền thừa, cùng giao dịch các loại thủ đoạn, truyền lại hướng thế nhân, theo thời gian trôi qua, tại nhiều năm về sau, Thần Châu phàm tu là mạnh một điểm người đều có thể tiếp xúc đến.

Đương nhiên, người tu hành nhỏ yếu, như trước vẫn là không có cơ hội, chỉ có thể tiếp xúc đến kém nhất công pháp điển tịch.

Diệp Phục Thiên hơi xúc động, Đông Hoàng Đại Đế cùng Diệp Thanh Đế cách làm, hoàn toàn chính xác đáng kính nể, xưng đế đằng sau, làm được tâm hệ thế nhân tu hành, truyền đạo thiên hạ, chỉ là không biết năm đó đến tột cùng vì sao sự tình quan hệ vỡ tan, cuối cùng Diệp Thanh Đế bỏ mình.

"Như vậy to lớn công trình, Đại Đế năm đó hao tốn bao lâu thời gian hoàn thành?" Diệp Phục Thiên hỏi.

"100 năm." Ứng Thanh nói.

Diệp Phục Thiên nội tâm hơi có chút chấn động, hắn đến nay tu hành đều không đủ trăm năm, Đại Đế vì chuyện này, tốn thời gian trăm năm.

"Thần Châu quá lớn, ngoại trừ sao chép, còn muốn phái người tiến về vô tận đại lục Đông Uyên các chỗ như vậy, cũng khắc xuống đại trận, ngoại trừ Đại Đế bên ngoài, còn có rất nhiều người tu hành vì thế mà bận rộn, nghe nói, năm đó người theo Đại Đế hoàn thành việc này, đều hứng chịu tới phong thưởng." Ứng Thanh nói: "Mà lại trừ cái đó ra, Đại Đế còn làm không ít sự tình khác."

"Ngươi rất khâm phục Đại Đế?" Diệp Phục Thiên nói.

"Năm đó, Thần Châu ngoại trừ Đại Đế thân thiết mười tám vực phủ vực chủ bên ngoài, còn có rất nhiều đỉnh tiêm cự đầu thế lực, năm đó những thế lực này cát cứ Thần Châu thời đại, ai sẽ nghĩ đến người trong thiên hạ? Thế nhân ai không làm tự thân tu hành." Ứng Thanh nói: "Thần Châu đại địa, thế nhân phần lớn khâm phục Đại Đế."

Diệp Phục Thiên gật đầu, là người đều là ích kỷ, Song Đế đích thật là người phi thường, không nghĩ tới Đông Hoàng Đại Đế tại Thần Châu như vậy được lòng người.

"Như vậy, ngươi vì sao muốn giết Đông Uyên các các chủ?" Diệp Phục Thiên mở miệng hỏi, lúc này mới tiến vào chính đề.

Ứng Thanh nghe được Diệp Phục Thiên tra hỏi trong ánh mắt hiện lên một vòng vẻ cừu hận, mở miệng nói.

"Ta vốn là Đông Uyên thành người tu hành, sư tôn cũng là Đông Uyên thành là nhân vật có tiếng tăm lừng lẫy, cùng Đông Uyên các các chủ quan hệ không tệ, thường xuyên cùng một chỗ đánh cờ luận đạo, xem làm hảo hữu chí giao, Đông Uyên các các chủ chi tử thích ta sư tôn nữ nhi, nhưng người này coi trời bằng vung, cực kỳ cao ngạo, sư muội ta không thích, nhưng bởi vì bậc cha chú quan hệ, liền cũng một mực bằng hữu tương giao, không nghĩ tới nó hai cha con không bằng cầm thú, Đông Uyên các các chủ cùng sư tôn ta luận bàn luận đạo thời điểm ẩn ẩn cảm giác được sư tôn ta thực lực đã ở trên hắn, lo lắng sư tôn sẽ tranh đoạt các chủ vị trí, cho nên để con hắn từ sư muội ta trên thân tới tay, tại sư muội ta tại Đông Uyên các tu hành thời điểm, con hắn đối với sư muội ta ra tay, sư muội ta không theo, liền bị độc thủ, tại đối với sư muội ta ra tay đằng sau mời ta sư tôn tiến đến luận đạo, đánh lén hạ sát thủ, giết sư tôn ta, sau đó sai người đem ta đồng môn người tất cả đều chém giết để tránh truyền ra, ta may mắn trốn được một mạng, đã trốn vào Sâm La phủ, Sâm La phủ cùng Đông Uyên các các chủ từ trước đến nay không hợp nhau, phủ chủ ngấp nghé các chủ vị trí, mấy năm qua một mực ẩn vào đây."

Ứng Thanh trong ngôn ngữ lộ ra một sợi sát ý, việc này nàng đều cơ hồ đã phủ bụi tại nội tâm chỗ sâu, bởi vì tự thân khó đảm bảo, báo không được thù.

Mà lại, nàng ẩn ẩn cảm giác được, đợi cho nàng chứng đạo Nhân Hoàng, chỉ sợ chính là Sâm La phủ Hàn Lâm xuống tay với nàng thời điểm, dù sao nàng mơ hồ biết tại nàng phía trước có người gặp phải độc thủ.

Diệp Phục Thiên ngược lại là rất bình tĩnh, tu hành giới trên mặt nổi phồn hoa, nhưng phía sau lại có bao nhiêu thị phi ân oán.

"Đông Uyên các các chủ rất để ý các chủ vị trí?" Diệp Phục Thiên nói.

"Ân." Ứng Thanh gật đầu: "Một thân đối với quyền lực dục vọng rất mạnh, ra vẻ đạo mạo, khống chế Đông Uyên các, chính là thân phận địa vị biểu tượng, có thể chấp chưởng mảnh đại lục này ai có thể nhập Đông Uyên các tu hành, như nhập Đông Uyên các, liền coi như là hắn môn sinh, tương lai cũng có thể là xuất hiện nhân vật siêu phàm, nhưng sư tôn ta cũng không cố ý cùng hắn tranh."

"Tu vi như thế nào?" Diệp Phục Thiên hỏi.

"Sâm La phủ phủ chủ vẫn muốn tranh các chủ vị trí, cảnh giới hẳn là tương đương, hẳn là so Sâm La phủ phủ chủ càng mạnh một chút." Ứng Thanh nói, Diệp Phục Thiên một người diệt Sâm La phủ, nàng mới có thể nghĩ đến mượn Diệp Phục Thiên tay báo thù.

"Mà lại, ngươi nếu muốn hiểu rõ hơn Thần Châu, cũng hẳn là đi Đông Uyên thành." Ứng Thanh lại nói.

"Nếu ngươi nói tới làm thật, ta đáp ứng ngươi." Diệp Phục Thiên mở miệng nói: "Bất quá trước đó, ta cần bế quan tu hành một thời gian, thời gian không biết, có thể sẽ có chút dài."

"Được." Ứng Thanh gật đầu, chỉ cần có thể báo thù, nàng không để ý chờ mấy năm.

"Trước thanh lý Sâm La phủ." Diệp Phục Thiên mở miệng một giọng nói, sau đó quay người mà đi, Sâm La phủ bị hắn tiêu diệt, nhưng hẳn là cũng lưu lại một ít gì đó, mấy người kiểm tra một lần, có giá trị đồ vật không phải rất nhiều, dù sao Diệp Phục Thiên mặc dù mới đến, nhưng kì thực ánh mắt phi thường cao, vật tầm thường hắn căn bản sẽ không để vào mắt.

Đằng sau, Diệp Phục Thiên liền ở trong Sâm La phủ bế quan tu hành, cũng lấy kiếm ý cường đại bao phủ Sâm La phủ, chấn nhiếp người tới.

Lần này đã trải qua cửu tử nhất sinh, hắn muốn trùng kích một chút cảnh giới.

Lấy hắn Thần Luân nhị giai cảnh giới, mặc dù có thể giết Thần Luân thất giai Thượng Vị Hoàng, nhưng khá là phiền toái, cần phải mượn đế ý, hắn cũng không hy vọng thường xuyên sử dụng.

Bởi vậy, trước tăng lên chút thực lực, lại chuẩn bị xông xáo Thần Châu!