Mắt thấy một kiếm kia của Phong Tứ đang muốn đâm xuống, cách đó không xa, một nữ tử lảo đảo chạy đến. “Không được… không được tổn thương người của ta!” Tóc của nàng ta có hơi lộn xộn, sắc mặt trắng bệch, không phải Sở Vi Vân thì còn có thể là ai? Vân Quận chúa thường ngày luôn chỉnh tề xinh đẹp, trang dung hơi không đủ tinh xảo thôi thì nàng ta cũng không muốn xuất hiện trước mặt người khác. Nhưng bây giờ Vân Quận chúa lại mặc quần áo đơn bạc, gương mặt tiều tụy, ngay cả tóc cũng không chỉnh lí tốt. Nhìn muốn yếu đuối bao nhiêu có yếu đuối bấy nhiêu. Thế nhưng một phần yếu đuối như thế này, xóa đi lăng lệ kiều mị lúc trước, lại càng khiến người ta đau lòng. “Đừng làm tổn thương người của ta, tướng quân Phong Tứ, van cầu ngươi. ” Sở Vi Vân bổ nhào vào dưới chân hắn ta, che chở cho thị vệ của mình ngẩng đầu, ngước mắt nhìn hắn ta. “Xin ngươi. ” Phong Tứ quay mặt sang chỗ khác, có chút không đành lòng nhìn bộ dạng của nàng ta. Chuyện trước đó của Vân Quận chúa, hắn ta là một trong số cực kì ít người biết. Làm một nam nhân, hắn ta thương hại nữ tử này. Nhưng người dưới tay nàng ta, thực sự là quá làm càn. “Xin ngươi, đừng làm tổn thương bọn họ. ” Ánh mắt bối rối của Sở Vi Vân đảo qua từng người ở hiện trường. Cho đến khi âm thanh bất lực thê lương của Nhu Nhi truyền đến: “Quận chúa, cứu em, cứu em…” Ánh mắt Sở Vi Vân lập tức quăng đến. Một nháy mắt sau, sắc mặt nàng ta thay đổi, đứng lên nhào đến, ôm lấy chân Sở Khuynh Ca, khóc rất thê lương. “Không được, không nên tổn thương Nhu Nhi, Sương Nhi đã chết rồi, ta chỉ còn lại Nhu Nhi! Xin ngươi! Xin ngươi đừng nên tổn thương Nhu Nhi. ” Sở Khuynh Ca vẫn không nhúc nhích. Nếu như không phải từng được chứng kiến, thậm chí tự mình lĩnh giáo qua những sự ác độc và lòng dạ rắn rết lúc trước của nàng ta, chỉ sợ Sở Khuynh Ca cũng thương hại nàng ta. Nhưng trong lòng của nàng lạnh lẽo, nàng có thể thương hại tất cả mọi người trong thiên hạ, nhưng không thể thương hại một người xấu có tâm cơ ác độc! Nàng không những không rút chân lại, thậm chí còn giẫm lực mạnh hơn. “Ôi…” Nhu Nhi há to miệng, lại phun ra một bụm máu tươi. Dù gì cũng là một cô bé nõn nà trắng trẻo, những nam tử ở đây thấy thế, đều có chút không đành lòng nhìn thẳng. Công chúa… có phải là hơi độc ác quá? “Sở Khuynh Ca, ngươi nhất định phải tra tấn người ta như thế này? Ngươi muốn đối phó ta, thì cứ xông thẳng về phía ta, ngươi đừng nên tổn thương người vô tội!” Sở Vi Vân cắn răng, đứng lên từ dưới đất, bỗng nhiên đụng về phía Sở Khuynh Ca. “Ta liều mạng với ngươi!” Nàng ta thật sự liều mạng, dường như không để ý hậu quá. Càng không để ý hình tượng! Đây là chuyện mà Vân Quận chúa trước kia tuyệt đối không làm được. Nàng ta đã thay đổi! Trở nên có chút… đáng thương. Phong Tứ muốn ngăn cản, nhưng cả hai đều là nữ tử, hắn ta là một đại nam nhân, đụng phải ai cũng không quá tốt. Lam Vũ cũng có cách nhìn giống thế, huống hồ chi, nhìn thế nào cũng thấy Công chúa nhà mình sẽ không chịu thiệt. Nên cũng không để ý đến. Xảo Nhi ngược lại là muốn đi bảo vệ Công chúa, thế nhưng khoảng cách có hơi xa, không kịp nữa. Sở khuynh Ca nheo mắt lại, trong tầm mắt, ánh sáng bạc kia có hơi hiện lên. Nàng cười, cười đến có chút lạnh. Nàng ta không ngã trên đất, mà được người khác giúp đỡ, đứng vững vàng. “Dạ ca ca!” Sở Vi Vân xoay người một chút, muốn ôm chặt lấy nam nhân đang chuẩn bị buông nàng ta ra. “Dạ ca ca, ta chỉ còn lại Nhu Nhi, nếu như Nhu Nhi bị đánh chết, vậy cũng đánh chết ta luôn đi, ta cũng không muốn sống nữa!”.