*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. MỸ NAM HOA HỒNG Tác giả: Vi Phong Kỷ Hứa Thể loại: Hiện đại, Bố già 37 tuổi giới kinh doanh lưu manh công x Mỹ nhân 19 tuổi thơ ngây thanh cao thụ, niên thượng, hào môn thế gia, tình hữu độc chung, đô thị tình duyên, kim bài đề cử. Biên tập: ♪ Đậu ♪ Chương 51: Nhìn về phía trước. Câu nói rất có khí phách nhưng mặt Úc Nam không một biểu cảm. Úc Nam là một cậu bé đáng yêu. Cậu đau lòng hay khó chịu sẽ không che giấu mà thể hiện thẳng thắn, liếc mắt là nhìn thấu ngay. Nếu là ngày trước, chắc chắn đôi mắt đẹp không pha bất kỳ tạp chất nào sẽ đỏ hoe vì những câu đó, môi cũng khẽ run theo, chỉ trong vài giây không còn giữ được bình tĩnh. Nhưng giờ đây, nói xong cậu rồi chỉ bình thản nhìn Cung Thừa. Cung Thừa tiến lên một bước: "Tôi không cần em chơi với tôi, tôi cũng không có ý định chơi bời. Em hãy tin tôi, từ lâu Louis đã là thì quá khứ, sự tồn tại của em không dính dáng gì đến cậu ta." "Không liên quan đến tôi." Úc Nam ngắt lời gã, "Đó là chuyện của ngài." "Sao lại không liên quan đến em?" Cung Thừa cắn răng, "Tôi biết khởi đầu của chúng ta không thể nói là tốt đẹp nhưng bé cưng à, em còn nhỏ lắm, tôi không ngờ mình sẽ thật lòng thích em. Giờ tôi nhận ra rồi, em tha thứ cho tôi được không?" Úc Nam khiếp sợ trước câu chữ ngạo mạn của gã: "Ngài cũng biết là tôi còn nhỏ cơ à, thế nên tôi còn rất nhiều thời gian để tìm người nào đó tốt đẹp hơn ngài, việc gì tôi phải tha thứ cho ngài chứ?" Áp suất không khí xung quanh giảm xuống nhanh chóng. Cung Thừa bị chọc giận. Thậm chí gã không phân rõ Úc Nam nói để chọc tức gã hay sự thật là thế —— Úc Nam còn cả một tuổi trẻ phía trước, còn rất nhiều khả năng gặp gỡ những người khác trong đời. Mà chỗ chết người nhất là Úc Nam quá đỗi tốt đẹp, trước nay chưa từng thiếu người theo đuổi. "May mà tôi còn nhỏ." Đôi con ngươi trong veo của cậu phản chiếu rõ ràng hình bóng của Cung Thừa, "Khi biết sự thật cũng chưa quá muộn màng, chưa bị ngài dắt mũi quá lâu, tình cảm dành cho ngài cũng không sâu đậm, tôi còn có cả tá thời gian để sửa đổi." Cung Thừa nghe đến đây thì không thể chịu được nữa: "Nam Nam, đừng nói những lời làm tôi không chịu nổi." Cung Thừa không muốn tin. Bất kể là vào thời điểm nào, gã cũng sẽ không để mặc tình thế phát triển theo chiều hướng gã không thích. Gã cố gắng thay đổi suy nghĩ của Úc Nam: "Nam Nam, em không nghĩ thế. Chẳng qua bây giờ em đang rất giận, tôi hiểu mà." "Ngài Cung." Úc Nam tự tiếp lời câu trên, "Ngài lớn bằng này rồi, sao còn không hiểu tôi không phải loại tình nhân mà ngài muốn? Ngài có tiền quá mà, đi tìm ai đó ngoan ngoãn hơn tôi không phải việc khó." "Đoạn quá khứ kinh khủng đấy đã trôi qua, tôi đang nhìn về phía trước, ngài cũng nên bước tiếp đi." Nói xong Úc Nam quay người không chút lưu tình, đi vào trong ký túc xá. Cung Thừa bị cậu bỏ lại, ngay cả bóng lưng cũng trở nên u ám. Nhóm vệ sĩ ẩn nấp không ra mặt. Tiểu Chu thấy thế cũng không dám tiến lên. Cung Thừa về đến nhà, gã không bật đèn sáng. Trong căn phòng tối tăm. Gã ngồi lặng trong bóng tối, giọng Úc Nam như còn văng vẳng bên tai. "Khi tôi hỏi có phải ngài thích tôi không, ngài trả lời là thích tôi ngoan. Ngài nói rõ ràng thế mà tôi lại ôm mơ tưởng đơn phương rằng ngài thật lòng thích tôi, còn tự phong cho mình cái danh người yêu như một lẽ hiển nhiên, chắc ngài cũng thấy phiền lắm nhỉ?" "Nhưng tôi chẳng có gì muốn nói với ngài. Nếu nhất định phải nói thì là xin ngài từ nay về sau đừng đến tìm tôi nữa, đăc biệt là trong trường tôi, tôi không thích người khác biết tôi đã bị bao nuôi." "May mà tôi còn nhỏ... Tôi còn có cả tá thời gian để sửa đổi." ... "Tôi không chơi với ngài nữa." Tôi không chơi với ngài nữa. Cung Thừa đau đớn không thôi. Không tìm được cậu, gã đã nhẫn nhịn suốt nửa tháng. Trong kế hoạch ban đầu của gã, hôm nay chắc chắn có thể dẫn Úc Nam về. Sai thì đền bù, đây là suy nghĩ trực quan nhất của gã. Úc Nam muốn bực tức tiếp cũng được, muốn cưỡi lên đầu gã tiếp cũng được, tóm lại cứ để gã dỗ cậu. Dỗ một ngày không được thì hai ngày, hai ngày không được thì một tuần, đến khi nào dỗ xong mới thôi. Nhưng biểu hiện ngày hôm nay của Úc Nam nằm ngoài dự đoán. Gã sợ. Chàng thiếu niên nồng nhiệt xuất hiện, rồi lại quyết tuyệt rời sân khấu. Mọi thứ gã có chẳng qua là bọt nước. Làm sao có thể gói gọn tất cả những thứ ấy trong một chữ "chơi" chứ? Cung Thừa sờ chiếc điện thoại trong túi áo, nó bị cất trong đó nên đã bám hơi ấm cơ thể gã. Ngày hôm sau Úc Nam rời đi, tiểu Chu nghe ngóng hành tung của Úc Nam, nhóm người bọn họ vội vàng chạy đến thì được khách sạn báo cả nhà Úc Nam đã trả phòng, nhưng trong lúc quét dọn phòng nhân viên vệ sinh nhặt được một chiếc điện thoại vẫn còn khá mới, tưởng khách vứt nhầm nên đang chờ khách quay lại nhận. Tiểu Chu nghĩ cách cầm điện thoại về. Úc Nam là thiếu niên, cũng giống như rất nhiều bạn cùng lứa lần đầu yêu đương, cậu ưa thích lưu trữ nhiều khoảnh khắc vặt vãnh, ngọt ngào, có ý nghĩa. Cung Thừa sai người phá mật khẩu, lướt xem những chuyện vặt vãnh có liên quan đến hai người. Lần đầu họ gặp gỡ ở phòng trưng bày, lần đầu nhấn like khoảnh khắc, lần đầu hôn môi, lần đầu cùng dùng bữa, lần đầu đi cưỡi ngựa... Vô số chuyện chuyện thường ngày không đáng bận tâm trong mắt Cung Thừa đều được Úc Nam ghi lại rõ ràng, gần như có thể khiến người ta liếc mắt là cảm nhận được ngay tình yêu chan chứa của Úc Nam tuôn ra từ những tấm hình và tag ấy. Những thứ này không thể là giả được. Cung Thừa ngắm nghía chúng không ngừng, trước giờ gã không biết Úc Nam lưu số điện thoại của mình với tên "Cụ lớn Cung Thừa". Lần đầu tiên nhìn thấy gã còn nhầm thành "Ông cụ Cung Thừa", tức muốn gõ đầu oắt con, sau nhìn kỹ lại mới sực nhớ có khả năng Úc Nam lưu cái tên này trong tình huống kia. —— Lần mặc hở hang tham gia COS rồi bị đánh mông. Trên giường, cả hai ôm nhau trò chuyện. Úc Nam trầm giọng hờn dỗi: "Chú là kẻ độc đoán, cụ lớn địa chủ bá đạo độc đoán!" Cung Thừa còn cười hỏi: "Thế em là gì? Bé nô lệ bị bắt về làm công?" Nói xong gã còn ác ý xoa nơi ướt nhẹp của Úc Nam làm cậu đỏ ửng cả người, tức tối cắn gã một cái. Không ngờ Úc Nam sẽ đổi tên gã thành thế này. Cung Thừa cười khổ. Trong album có rất nhiều ảnh chụp chung gã không hay biết. Luôn là lúc ngủ, nhân lúc gã không để ý Úc Nam giơ hai ngón tay làm chữ "V" chụp luôn cả gã vào khung hình. Trong ảnh mắt Úc Nam sáng long lanh, không phải giả làm mặt quỷ tinh nghịch mà là mỉm cười ngọt ngào. Trừ nó ra còn có ảnh chụp phòng học trong lúc vẽ, phòng vẽ tranh của Dư Thâm, cả bàn làm việc bừa bộn. Tranh nhựa acrylic, vương miện, búp bê BJD, đèn gỗ chạm khắc lần trước, Úc Nam chụp toàn bộ quá trình. Úc Nam là một người rất có thiên phú, Dư Thâm nói thế với gã không chỉ một lần. Cung Thừa cũng biết ở những mặt này Úc Nam có khứu giác nghệ thuật người ngoài khó với đến, cậu luôn có thể hô biến rất nhiều đồ vật thú vị, song đây là lần đầu tiên Cung Thừa nhìn thấy quá trình những ngón tay tinh tế ấy hoàn thành chúng. Một tấm ảnh trong số đó, đầu ngón tay Úc Nam có vết thương, trên vết thương vẽ một khuôn mặt cười, cạnh đó gắn tag, viết "Hôm nay Cung Thừa hôn vết thương của mị【xấu hổ】". "Ngài cũng biết là tôi còn nhỏ cơ à, thế nên tôi còn rất nhiều thời gian để tìm người nào đó tốt đẹp hơn ngài, việc gì tôi phải tha thứ cho ngài chứ?" Cung Thừa châm một điếu thuốc, ném điện thoại sang bên cạnh. Dần dần màn hình tối đi, căn phòng lần thứ hai rơi vào vùng tăm tối. Chỉ còn lại mỗi đốm lửa nhỏ đỏ cháy. * (dauhacmieu.wordpress.com) Cuối tháng 2, Úc Nam lại đi học ở phòng vẽ tranh của Dư Thâm. Nhập học được một tuần, cậu khôi phục cảm xúc khá tốt, có thể hoàn thành bài tập giảng viên giao cũng có thể cầm cọ vẽ bình thường. Thú thật không dễ dàng cho lắm nhưng Úc Nam là một người rất dễ phấn chấn trở lại. Lúc không vẽ được cậu ép mình phải vẽ bằng được, ban đầu nét vẽ lên xuống thất thường, thậm chí không vẽ nổi nhưng cậu vẫn kiên trì vẽ từng chút từng chút một. Dần dà quả thật cậu có thể chiến thắng tâm ma. Nhưng ngày hôm nay đến phòng vẽ tranh, cậu phát hiện trong phòng khang khác thường ngày. Một ít thầy cô và các anh chị nói ít hơn bình thường, mọi người ai nấy yên lặng làm chuyện của mình. Úc Nam vừa bỏ cặp sách xuống vừa đi vào phòng riêng nhỏ của cậu với Dư Thâm, đó là chỗ mở đặc biệt dành cho cậu, bắt sáng cực tốt, phong cảnh ngoài cửa sổ cũng đẹp mắt. Tất cả dường như trở về quỹ đạo, quay lại dáng vẻ vốn có của nó. Nếu không nhìn thấy gã đàn ông ấy. Nơi này không khác gì so với những phòng vẽ tranh khác, màu vẽ khắp sàn, dụng cụ vẽ bừa bãi, còn có nước để rửa cọ ngày hôm trước dùng chưa kịp đổ. Ai cũng nghĩ môi trường làm việc của những nhà nghệ thuật không sạch sẽ cho mấy, nói đúng ra phải gọi là bừa bộn. Vì thế gã đàn ông hoàn toàn không phù hợp. Gã đang nói chuyện với Dư Thâm, vẻ mặt nghiêm nghị. Một ngày trước gã còn xuất hiện trên bảng tin Tin Tức Tài chính và Kinh tế trên Weibo, thông báo quyết đoán vừa chuyển nhượng toàn bộ cổ phần của xí nghiệp tư nhân Cây Và Thiên Thừa do gã đứng tên. Do khoảng thời gian anh lớn Cung gia tạ thế, Úc Nam tìm kiếm tình hình của Cung Thừa nên bây giờ nó mới đẩy tin tức này lên tường nhà cậu. Lúc thấy nó cậu đang dạy. Nhìn thấy tin tức thì mặt tái đi. Nỗi cuồng loạn và đau quặn cõi lòng lại lần nữa ập đến, lời nói dối hoàn mỹ nhất có thể lừa gạt Cung Thừa nhưng không thể lừa gạt được bản thân. Cậu tắt trang. Lát sau, cậu ấn vào dấu chéo nhỏ trên Weibo đó. [Không đẩy bài Weibo có liên quan đến "Cung Thừa"?] Cậu nhấn Đúng. Cậu cố gắng tẩy não bản thân. Bất kể người nào tổn thương mình đều chỉ là NPC mình vô tình gặp trên đường, mình làm nhiệm vụ, hoàn thành rèn luyện sẽ được thăng cấp. Tiến bước. Cậu phải tiến về trước. Có lẽ lúc này vẻ mặt của Úc Nam nên điềm tĩnh hơn, trốn tránh là biểu hiện của sự hèn nhát. "Em chào thầy." Nghe giọng của cậu, cả hai người cùng ngoái đầu. Úc Nam không thấy Cung Thừa có biểu cảm gì, thậm chí cả dư quang cũng không liếc đến trên người Cung Thừa. Cậu chỉ nhìn thấy Dư Thâm gật đầu với mình, nhắc nhở rất có thâm ý: "Đến rồi à? Không được để người ngoài ảnh hưởng, cậu vẽ cho xong bức hôm qua đi." Hôm nay Úc Nam mặc cả cây đen, chải gọn tóc mái lộ ra vầng tráng trơn nhẵn, ngũ quan đẹp đẽ càng nổi bật, trông sáng sủa mạnh mẽ tinh thần. Hôm nay là sinh nhật cậu. Ngày 25 tháng 2, sinh nhật thật sự của cậu. Cả hai nhà đã bàn xong, một năm Úc Nam ăn hai cái sinh nhật, một cái thuộc về Nghiêm gia một cái thuộc về Úc gia. Ông nội muốn tổ chức linh đình cho cậu, còn muốn mời tất cả thân thích trong nhà đến, Úc Nam vội vàng từ chối. Bây giờ cậu không còn địch ý nào với Nghiêm gia, nhưng cũng chỉ thân quen với ông nội và Nghiêm Tư Nguy, ngay cả cha còn chưa gặp mặt thì sao gặp nhóm người còn xa lạ hơn. Vả lại hôm nay cũng là sinh nhật của Nghiêm Tư Ni, Nghiêm Tư Nguy nói năm nào cũng sẽ tổ chức long trọng, Úc Nam không muốn cùng ăn sinh nhật với y. Trải qua bàn bạc, họ quyết định đêm nay để cho người nhà cùng ăn một bữa là được. Chiều tối Nghiêm Tư Nguy sẽ đến đón cậu. Úc Nam không ngờ Cung Thừa cũng biết, tất nhiên, không hẳn đối phương đến đây là vì cậu. Nhưng cậu không muốn nhìn thấy Cung Thừa ở đây, nếu biết trước thì đã xin nghỉ ngày hôm nay. Đến cũng đến rồi. Úc Nam ngồi xuống cạnh giá vẽ của mình, vứt đại cặp sách xuống sàn, buộc chiếc tạp dề dính đầy màu vẽ. Phối màu, đặt bút, động tác thuần thục, đường nét gương mặt chăm chú đẹp đẽ. Dư Thâm nhận ra tầm mắt của Cung Thừa, ông hơi không hài lòng kéo lại đề tài chính: "Ý của cậu là sau khi cậu bán cho cậu ta thì tôi đừng hợp tác với họ?" Cung Thừa bình thản nói: "Một mình tôi rời khỏi một khối của các người, không còn liên quan gì đến cậu ta." Cung Thừa thu hồi tầm mắt, nói với Dư Thâm: "Chuyện liên quan đến tương lai của thầy, tôi không muốn ảnh hưởng thầy, chỉ là không mong thầy... dính líu đến cậu ta. Cậu ta không phải một người có lòng dạ phóng khoáng. Sau này tôi không còn liên quan đến Cây Và Thiên Thừa, cũng không dính dáng gì với cậu ta. Đến khi các tài nguyên hợp tác ban đầu với Cây Và Thiên Thừa dừng lại, thầy cũng đừng buồn phiền vì chúng, tôi sẽ không để các người gặp chuyện tồi tệ." Dư Thâm nói hơi tức giận: "Những chuyện đó không cần cậu nói, cậu không cần bận tâm chúng." Úc Nam nghe thấy họ nói chuyện, cậu dừng cọ. Bọn họ đang nói gì? Hình như có liên quan đến mình, cậu không chắc lắm. Úc Nam không muốn nghe giọng của Cung Thừa nên cầm cặp sách, lấy tai nghe bên trong ra đeo vào. Cậu đinh ninh sẽ không còn gặp lại Cung Thừa nhưng quên mất Cung Thừa là người tài trợ cho Dư Thâm, chỉ cần gã vẫn còn là học trò của Dư Thâm thì mối quan hệ của họ vẫn còn sót lại một sợi dây mơ rễ má. Úc Nam không thể tập trung tinh thần. Cậu luôn ngỡ như có cái gai ở sau lưng, cảm giác tồn tại của gã đàn ông quá mãnh liệt, dù trong tai rót nhạc Rock and Roll ầm ĩ nhưng khó mà phớt lờ cảm giác ấy. Đôi chân dài được bao phủ bởi lớp vải quần tây cao cấp xuất hiện bên cạnh cậu, xuất hiện trong dư quang của cậu. 12 Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3S.Com Trước Sau