*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. MỸ NAM HOA HỒNG Tác giả: Vi Phong Kỷ Hứa Thể loại: Hiện đại, Bố già 37 tuổi giới kinh doanh thủ đoạn lưu manh công x Mỹ nhân 19 tuổi thơ ngây thanh cao thụ, niên thượng, hào môn thế gia, tình hữu độc chung, đô thị tình duyên, tình yêu và trưởng thành. Biên tập: ♪ Đậu ♪ Chương 05: Nghệ thuật. Tiết đầu buổi sáng Đàm Nhạc Phong không đến, Úc Nam như ngồi trên chông trong ánh mắt thương xót của bạn bè. Học viện Mỹ thuật Hồ Tâm là trường đại học nghệ thuật top 3 của cả nước, người có tài nhiều như cá diếc qua sông, tiện tay vớ đại một người trong khuôn viên trường cũng có thể bắt trúng sinh viên ưu tú đạt giải nhất của cuộc thi nào đó, song muốn vớ được kiểu ngoại hình như Úc Nam lại không nhiều, cậu là bé cưng của khoa danh xứng với thực, bị thương thì sao mọi người không quan tâm cho được. Để bảo vệ việc riêng của bạn thân, cậu nói mình va vào khung cửa sắt ở lầu dưới ký túc xá, một mình chịu đựng đến khi sắp kết thúc tiết học buổi sáng thì Đàm Nhạc Phong mới thong thả đến trễ. Giảng viên đang giảng về lịch sử mỹ thuật trong và ngoài nước, sinh viên dưới bục đều nghe đến mức ngủ gật. Nhìn Đàm Nhạc Phong là biết ngay cậu ta trốn trong chăn khóc cả đêm, nhưng lại vẫn nghiêm mặt ra vẻ "Tôi chẳng sao". Úc Nam không nhìn ra được Đàm Nhạc Phong có sao không vì cậu không quen phỏng đoán lòng người: "Nhạc Nhạc, Thạch Tân có tìm mày không? Anh ta không phát hiện là mày đập guitar đó chứ? Nếu anh ta phát hiện, mày tuyệt đối không được thừa nhận." Đàm Nhạc Phong không hề muốn nhắc đến Thạch Tân, huống hồ cũng chả đập được guitar. Thằng cặn bã đó thậm chí còn không thèm đi ra liếc mắt ngó khi con giáp thứ 13 yêu đương mặn nồng bị kéo đi, thì bây giờ hiển nhiên vẫn muốn làm con rùa đen rụt đầu, sao chủ động liên lạc với cậu ta được. Úc Nam bị thương mới là điều Đàm Nhạc Phong quan tâm trước nhất: "Cục cưng, hôm qua tao đã thông báo với toàn thể thiên hạ trên Weibo tao trở về làm dân độc thân rồi, mẹ kiếp ai thèm nhớ thằng đấy. Lại đây để tao xem vết thương của mày trước cái đã." Đàm Nhạc Phong biết Úc Nam sợ đau, cậu thuộc kiểu bị gai gỗ trên khung tranh đâm vào mặt cũng sẽ rơi nước mắt. Lần này bị người đẩy ngã đập đầu đau thế nào không cần nói, Đàm Nhạc Phong áy náy muốn chết tối hôm qua nhất thời kích động dẫn Úc Nam đi bar. "Xin lỗi mày." Đàm Nhạc Phong khẽ vạch một góc băng gạc ra nhìn, ngữ điệu trầm xuống, "Đều tại tao." Úc Nam nghiêm trang nói: "Không phải do mày đẩy tao, mày không cần xin lỗi." Đàm Nhạc Phong càng tức: "Tiên sư bố nó, thằng chó Nghiêm Tư Ni đó sau này ông đây gặp nó lần nào thì đánh nó lần đấy." Úc Nam: "Nghiêm Tư Ni?" "Là thằng chó xấu xa đẩy mày đó!" Đàm Nhạc Phong oán hận, "Trước kia tao gặp nó ở ban nhạc mấy lần, nghe nói nhà nó còn là dòng dõi thư hương gì đấy, nhà mở bệnh viện tư, không biết sao dạy dỗ ra thằng bại hoại thế nữa, vô giáo dục." Úc Nam không có ý kiến với việc này, tối hôm qua cậu cũng đã quật ngã đối phương không để y được dễ chịu, nói chung sau này có lẽ cậu cũng sẽ không gặp lại tên đó. Cậu kể lại chuyện buổi sáng tiểu Chu nói với mình cho Đàm Nhạc Phong nghe: "Người của ngài Cung giải quyết xong cho tụi mình rồi, nó sẽ phải nhận trừng phạt, chúng ta đừng đếm xỉa nó nữa." Cũng chỉ có Úc Nam mới rộng lượng như vậy, trong nhận thức của cậu thế giới có công lý, kẻ xấu bị trừng phạt thì thôi xong chuyện. Nếu đổi thành người khác có một gương mặt như thế mà lại bị thương trên mặt thì khó tránh khỏi khó chịu biết bao. Úc Nam không để tâm vẻ ngoài của mình, Đàm Nhạc Phong có thể hiểu nguyên nhân. "Được." Đàm Nhạc Phong hỏi sang chuyện khác, "Phải rồi, thứ năm tuần sau có đi làm thêm không?" Úc Nam chỉ nói với Đàm Nhạc Phong hiện tại việc làm thêm của cậu là vẽ phục chế một bức tranh chân dung sơn dầu bị đốt. Thật ra bức chân dung đó vẽ Cung Thừa, đoán chừng vẽ gã lúc mười mấy tuổi, nét vẽ của họa sĩ khá non tay, không tính là một tác phẩm hoàn thiện. Lúc Úc Nam nhận công việc này cậu đã biết hẳn bức vẽ phải quan trọng với Cung Thừa lắm nên mới tìm người vẽ chồng lên đó. Thứ năm hàng tuần cậu đều sẽ đến phòng trưng bày tranh của Cung Thừa gặp gã, họ sẽ có hai tiếng đơn độc trong phòng vẽ để đưa ra ý kiến về những phần khuyết thiếu. Phần lớn thời gian Cung Thừa đều đọc sách, còn Úc Nam thì vẽ, bọn họ sẽ tán gẫu một ít đề tài tận đẩu tận đâu, từ Michelangelo cho đến O.Henry dường như không gì là Cung Thừa không biết. (*) Michelangelo di Lodovico Buonarroti Simoni: Là một họa sĩ, nhà điêu khắc, kiến trúc sư, nhà thơ và kỹ sư thời kỳ Phục hưng Ý. (*) O.Henry: William Sydney Porter, được biết đến với bút danh O. Henry, là một nhà văn nổi tiếng người Mỹ. Có lẽ chính trong rất nhiều hai tiếng đã qua ấy mà Úc Nam sản sinh cảm giác khác biệt với Cung Thừa, cậu nhớ đến lời Cung Thừa nói lúc sáng với mình "Thứ năm gặp" giống như tiến hành một loại giao hẹn nào đó. Mãi không thấy Úc Nam phản ứng, Đàm Nhạc Phong nhìn qua, cậu ta nheo mắt: "Sao tai mày đỏ vậy?" Úc Nam che tai, cố gắng bưng bít người ta tai nghe mắt thấy: "Không có. Chắc chắn có người đang mắng tao." Đàm Nhạc Phong lườm yêu cậu: "Ý tao người ta là trưởng bối, bình thường mời mày ăn cơm gì đó thì không nói, bây giờ còn giúp chúng ta, đợi lần sau mày đi làm hỏi xem lúc nào chú ấy rảnh, chúng ta mời chú ấy ăn ngỏ lời cảm ơn." Trưởng bối? Úc Nam vốn tính kể Đàm Nhạc Phong nghe chuyện giữa cậu và Cung Thừa mà nghe thấy hai chữ ấy thì tai càng nóng. Cậu bỗng cảm thấy mình như ruồng bỏ đạo đức, mặc dù cả hai vẫn chưa xảy ra chuyện gì nhưng đúng là có một khoảng cách về tuổi tác —— Cung Thừa xem như đứng hàng chú so với cậu. Úc Nam gật đầu: "Tuần sau tao vẫn đi." Sáu ngày nữa mới đến thứ năm tuần sau, nhưng giờ cậu đã bắt đầu hồi hộp, con người quả là sinh vật kỳ quái. * Buổi trưa cả hai xuống căn tin ăn trưa, đi không bao xa thì nghe thấy tiếng gầm của động cơ xe mô tô từ xa đến gần. Dưới ánh mặt trời chói chang như thiêu đốt có người bước đến, đôi chân dài đứng trước hai người, mồ hôi lấm tấm trên cơ bắp lộ ra ngoài áo ba lỗ màu đen, phản xạ ánh sáng bóng nhẵn như mật. Người đó tháo nón bảo hiểm xuống, lộ ra răng trắng: "Úc Nam! Trùng hợp quá ha!" Úc Nam dường như không thấy cơ bắp của anh ta: "Chào anh." Trùng hợp khỉ mốc, khoa Điêu khắc phía đó cũng có căn tin, người này chạy hẳn đến đây mà bảo tình cờ gặp gỡ, Đàm Nhạc Phong biết ngày hôm nay có thể xem vở kịch "Mị cá là nhà mi không thả thính được Úc Nam". Người đến là sinh viên năm tư Phong Tử Thụy của khoa Điêu khắc, đã thi lên thạc sĩ của trường, trở thành một trong hai đệ tử thân truyền của nghệ nhân điêu khắc nổi tiếng, dạo này anh ta cực kỳ nổi tiếng trong trường. Úc Nam và anh ta gặp gỡ tại một phiên chợ chủ nhật vào học kỳ trước. "Chào em." Lúc này Phong Tử Thụy mới chào hỏi Đàm Nhạc Phong, "Hai em cũng đi ăn? Nếu không ngại thì ngồi cùng đi." Đàm Nhạc Phong vốn dĩ là bạn bè, dĩ nhiên không ngại, còn Úc Nam không tỏ ý kiến, cậu luôn thuộc kiểu "nước chảy bèo trôi", thế là cả ba chọn vị trí sát cửa sổ. Phong Tử Thụy cầm chai nước suối, anh ta vặn nắp, ngửa đầu tu ừng ực hơn nửa chai, hầu kết lăn lên lăn xuống theo động tác uống của anh ta, hormone nóng bỏng khuếch tán, quả nhiên là cao thủ xuất thân khoa Điêu khắc, trông như thể tiện tay vận chuyển 50kg bùn vàng cũng chỉ là chuyện nhỏ nhặt. Úc Nam vẫn đang cúi đầu ăn. Đàm Nhạc Phong thấy Phong Tử Thụy ăn quả đắng thì nỗi buồn phiền trong lòng bị quét sạch, còn hơi buồn cười. Phong Tử Thụy uống nước xong: "Đầu Úc Nam bị sao thế?" Úc Nam vẫn giải thích theo như trên: "Đập vào khung cửa sắt ở dưới lầu ký túc xá." Trong mắt Phong Tử Thụy chứa ý cười: "Sao bất cẩn vậy chứ? Anh đã nhắc em lúc đi nhớ nhìn đường rồi mà, lần trước em va vào cột điện mà còn chưa nhớ à." Úc Nam nói: "Sau này em sẽ nhớ." Nghe khá ngoan ngoãn. Đàm Nhạc Phong nhìn Úc Nam, thầm nghĩ thằng nhóc ngốc này không biết đến bao giờ mới thông suốt nữa. Phong Tử Thụy lại tìm chủ đề khác: "À mà anh vẫn tò mò vì sao em không cân nhắc Học viện Điện ảnh ở bên cạnh? Anh nghe nói có người chiêu mộ đến tìm em, làm ngôi sao dễ dẫn đầu hơn hội họa nhiều lắm." Bộ dạng Úc Nam trông nhẹ như mấy gió, không dính khói bụi trần gian: "Em thi không qua." Phong Tử Thụy còn tính nói giỡn, tưởng Úc Nam chỉ đang châm biếm thôi. Nhưng trên mặt Đàm Nhạc Phong lại không vui, ngắt lời anh ta: "Úc Nam của bọn em trong tâm chỉ có nghệ thuật, vẻ ngoài thì quan trọng gì, chẳng lẽ trong mắt anh chỉ nhìn thấy bề ngoài của Úc Nam?" Phong Tử Thụy nghẹn họng, anh ta không hiểu vì sao Đàm Nhạc Phong lại phản ứng lớn như vậy. Úc Nam thì lại nghiêm trúc phản hồi: "Em thích vẽ. Anh, anh không nghe chủ nhiệm khoa của chúng ta, thầy Dư Thâm nói sao, hội họa sẽ thay đổi vận mệnh. Bất kể thất bại, nghèo túng hay khốn khổ thì hội họa luôn có thể trở thành ánh ban mai của niềm hi vọng." Phong Tử Thụy cười ngượng ngùng: "Trừ đập vào khung cửa, em còn có thể gặp khốn khổ gì nữa chứ?" Úc Nam gật đầu: "Từng có, giờ thì không." Thật ra nếu không phải năm 7 tuổi phát sinh biến cố ấy, Úc Nam vốn là con của diễn viên kịch nói nên rất có khả năng sẽ bước trên con đường nghệ thuật khác. Từ nhỏ ngoại hình của cậu đã thu hút ánh nhìn của người khác, một bé trai hệt như búp bê, dù là ai cũng phải thừa nhận cậu được tạo hóa thiên vị. May mắn thay sau khi xảy ra biến cố cậu nhanh chóng bộc lộ thiên phú trước kia chưa từng xuất hiện, cậu có thể mô tả chuẩn xác hình ảnh cụ thể vật nhìn thấy, có thể nhận biết các màu khác biệt trên bảng màu mà người bình thường khó phân biệt, chừng như vận mệnh mở ra một cánh cửa khác cho cậu. Úc Tư Tư kích động không ngớt, bỏ vốn to mời thầy cho cậu, mua dụng cụ vẽ, cứ thế Úc Nam lao vào thế giới mỹ thuật. Năm cấp ba Úc Nam bắt đầu tiếp xúc tranh sơn dầu, thích tác phẩm của Dư Thâm, xem nhiều lần những bài phỏng vấn độc quyền của đối phương, ông bác 50 tuổi thành thần tượng của cậu, cậu hạ quyết tâm thi vào Học viện Mỹ thuật Hồ Tâm mà thần tượng tốt nghiệp, một lần là thành công, giấc mơ hiện tại là muốn trở thành một họa sĩ danh tiếng. Úc Nam tin tưởng không nghi ngờ với câu nói "hội họa thay đổi vận mệnh", gần như sắp trở thành câu cửa miệng của cậu. "Anh đã nghe câu đó." Phong Tử Thụy không thể dời mắt trước vẻ mặt nghiêm túc của cậu, lập tức nói theo. Mỗi một người trong Học viện Mỹ thuật Hồ Tâm đều biết Úc Nam không phải chỉ là bình hoa, sao anh ta lại quên béng đi chứ. Đàm Nhạc Phong hơi nguôi giận, cậu ta nhéo mặt Úc Nam, ngữ điệu kiêu hãnh: "...Tao sợ mày gia nhập vào tà giáo của Dư Thâm mất rồi." Cậu ta quay sang nói với Phong Tử Thụy, "Anh xem, tuyệt đối đừng lấy danh lợi ra so sánh với giấc mộng của cậu ấy, không phải người nông cạn nào cũng có thể xứng với Úc Nam nhà em." * Chiều cùng ngày trong lớp thông báo tháng sau sẽ đến núi Thiên Phật vẽ vật thực, cả lớp rên rỉ than trời, nói thời tiết nóng thế này, giảng viên chê bọn họ chết không đủ nhanh ư. (*) Núi Thiên Phật/núi Ngàn Phật: Núi nằm về phía nam thành Tế Nam, tỉnh Sơn Đông. Vì trên vách núi có tạc 1000 tượng Phật lớn nhỏ nên gọi là núi Thiên Phật. Úc Nam gọi điện cho Úc Tư Tư, gọi liên tiếp ba cuộc vẫn không ai bắt máy. Úc Tư Tư là diễn viên kịch nói, còn là mẹ đơn thân, làm việc rất tập trung và bán sức, đôi lúc lo tập luyện không nghe thấy tiếng chuông điện thoại cũng là chuyện thường. Trong tay Úc Nam còn một ít tiền, nhưng Úc Tư Tư luôn dạy cậu đi ra ngoài thì phải "lo trước khỏi họa", lúc cần tiền tốt nhất là gọi cho bà. Điện thoại bỗng rung. Có người nhắn Wechat cho cậu. Phong Tử Thụy: Úc Nam, lần trước nghe em nói thường đi làm thêm, chỗ anh có một việc cũng được lắm em muốn đi không? Úc Nam suy nghĩ một chốc mới hồi âm: Về mảng nào? Phong Tử Thụy: Chú anh có công trình sửa chữa vẽ tranh tường trong tay, giao cho anh phụ trách. Úc Nam và Đàm Nhạc Phong đã từng vẽ tranh tường cho một trường mẫu giáo trước đây nên khá có kinh nghiệm. Cậu hỏi thù lao thì thấy mức thù lao còn cao hơn cả lần vẽ tranh tường lần trước. Dĩ nhiên thật tốt khi có thể tự xử lý vấn đề, Úc Nam vui vẻ đồng ý: Cảm ơn anh, ngày mai em có thể đi. HẾT CHƯƠNG 05