- Thiên tài, thật nhiều. Tuyết Vô Thường trong lòng thầm nghĩ, Quân Mạc Tích thế mà tu luyện được một thân Hạo Nhiên Chính Khí thuần khiết, hiếm có, quá hiếm có, Hạo Nhiên Chính Khí, tu luyện cực không dễ dàng. Muốn tu luyện Hạo Nhiên Chính Khí, ngoại trừ phải có thiên phú hùng mạnh ra, tâm tính phẩm hạnh càng phải có, hạng người tà ác tâm thuật bất chính, hạng người tâm linh không thẳng, nội tâm dơ bẩn, đều không thể tu luyện ra Hạo Nhiên Chính Khí thuần khiết. Hạo Nhiên Chính Khí, từ bên trong thể hiện, là tâm tính thể hiện. - Dừng ở đây? Vũ Mặc ngẩng đầu, nhìn Tuyết Vô Thường, ánh mắt ngạc nhiên, bất cứ ai cũng đều thấy được, vừa rồi Quân Mạc Tích đang áp chế hắn, làm thế này giống như vứt bỏ thể diện của hắn, sao có thể dừng tay như vậy, hắn còn muốn lấy lại thể diện. - Ngươi đã thua. Tuyết Vô Thường nhìn Vũ Mặc, câu nói của hắn khiến sắc mặt Vũ Mặc sững lại, càng thêm khó coi, Tuyết Vô Thường ngay trước mặt mọi người, nói hắn đã thua. - Mặc dù không phải thua về thực lực, ngươi cũng đã thua về tâm lý, hiện tại việc ngươi phải làm, không phải là làm thế nào lấy lại thể diện, mà là điều chỉnh tâm tính cho tốt, bằng không, sắp tới khi đối mặt kỳ ngộ khó có được, mặc dù kỳ ngộ có giống nhau, ưu đãi hắn lấy được so với ngươi sẽ nhiều hơn, khi đó, chân chính quyết chiến ngươi thực sự sẽ thất bại Tuyết Vô Thường chậm rãi nói với Vũ Mặc, khiến sắc mặt của Vũ Mặc cứng ngắc, hắn cũng hiểu được lời nói của Tuyết Vô Thường có lý, dù sao Vũ Mặc hắn cũng tự biết mình, thực lực của Quân Mạc Tích quả thật hùng mạnh ngoài sức tưởng tượng của hắn, một thân Hạo Nhiên Chính Khí trấn áp tà ma, hơn nữa, hắn đã chuẩn bị sử dụng Vũ hồn, nhưng Quân Mạc Tích còn chưa động, từ khía cạnh đó mà xét, hắn đã bại. - Chúng ta còn có thể tái chiến đấy. Vũ Mặc lạnh lùng nhìn Quân Mạc Tích, lập tức thân thể phiêu động, lui trở lại vị trí của mình. - Bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng. Quân Mạc Tích thản nhiên cười, vẫn tự nhiên như cũ, tâm thần khẽ động, một thân Hạo Nhiên Chính Khí biến mất, hắn lại hóa thành người thanh niên bình thường không thể bình thường hơn, nhìn không ra chút dị thường nào. Thân thể run lên, Quân Mạc Tích trở lại hang đá Giao Long, địa vị của hắn trong lòng mọi người ở đây, đang không ngừng được nâng cao. Xem ra, Quân Mạc Tích có thể là một trong ba người mạnh nhất, ba người Đế Lăng, Đoàn Vô Đạo, Quân Mạc Tích, có thể là ba người mạnh nhất đại hội Tuyết Vực lần này. Lâm Phong và Đường U U rất lợi hại, lấy được thứ nhất và quả thứ hai chìa khoá ngọc, nhưng nếu so sánh với Quân Mạc Tích, hẳn là tu vi còn chênh lệch một chút, ít nhất hiện tại bọn họ còn không cách nào so được với Quân Mạc Tích. Quân Mạc Tích một thân Hạo Nhiên Chính Khí, thực lực cường đại, ngay cả Vũ Mặc đều bị áp chế sít sao, đều là bát đại thiên tài mạnh nhất, nhưng vẫn sẽ có chênh lệch, không chiến đấu một hồi, sẽ không được biết ai mạnh ai yếu, Quân Mạc Tích và Vũ Mặc chính là ví dụ tốt nhất, hai vòng đại hội lúc trước, dường như Quân Mạc Tích đều không biểu hiện ra hết thực lực, làm người cũng không bừa bãi, vẫn duy trì thái độ bình tĩnh như nước, rất nhiều người cho rằng Quân Mạc Tích khiêm tốn, là vì thực lực nhỏ yếu, nhưng sự thật đã nói cho bọn hắn biết chân tướng, khiêm tốn không nhất định thực lực kém, đây là nhân cách mà thôi. Quân Mạc Tích chiến xong, đến trận thứ sáu, Huyết Sát xuất chiến. Huyết Sát sau khi đi ra, ánh mắt của hắn nhìn về phía Thanh Mộng Tâm, lựa chọn Thanh Mộng Tâm chiến một trận. Thanh Mộng Tâm cười nhợt nhạt, nhìn Tuyết Vô Thường trong hư không, nói: - Tiền bối, thực lực ta không bằng hắn, có thể buông tha không chiến trận này không? Mọi người đều sửng sốt, tuy nhiên lập tức cũng có thể hiểu được, Thanh Mộng Tâm, nàng một nữ tử, muốn chiến Huyết Sát, quả thật khó, nhận thua cũng là một lựa chọn lý trí. - Có thể, đã đến nơi này, tùy các ngươi lựa chọn có chiến hay không. Tuyết Vô Thường gật đầu nói. - Tạ ơn tiền bối. Thanh Mộng Tâm cũng rất thẳng thắn, nhìn Huyết Sát: - Ta nhận thua. - Hừ! Huyết Sát hừ lạnh một tiếng, vốn định thử bản lĩnh một lần, không ngờ Thanh Mộng Tâm lại nhận thua, khiến hắn muốn chiến cũng không chiến được, loại chiến thắng này, hắn cảm giác không thoải mái, nhất là lúc trước Quân Mạc Tích đã có một trận chiến vô cùng hứng khởi. Thanh Mộng Tâm buông tha, trận chiến thứ bảy liền bắt đầu, vốn nên do Huyết Sát chọn lựa, nhưng bởi vì Huyết Sát đã chiến bại, tránh lui, đến lượt Lăng Tiêu. Đối thủ còn lại mà Lăng Tiêu có thể lựa chọn, cũng chỉ còn có ba người, Vũ Tiêu Tiêu, khô yêu đồng Khô Mộc, còn có Vân Phi Dương. - Nếu ta chiến với Khô Mộc, thắng bại cũng chưa biết, khô yêu đồng không phải chỉ là danh hão, mà ta nếu chiến Vân Phi Dương, thì Tiêu Tiêu sẽ đối mặt với Khô Mộc. Ánh mắt Lăng Tiêu lóe lên, có chút khó xử, cuối cùng, nhìn hắn Vũ Tiêu Tiêu ở bên cạnh, nói: - Tiêu Tiêu, cùng nhau buông tha đi, như thế nào? Vũ Tiêu Tiêu nghe được lời Lăng Tiêu nói, hiểu được ý tứ của hắn, khẽ gật đầu, sau đó nhìn Tuyết Vô Thường: - Tiền bối, hắn và ta chiến, ta nhận thua, ngươi thuận tiện để cho hai người chúng ta buông tha đi. Giờ phút này, chiến ý của bọn họ, đã không còn mạnh như lúc đầu nữa rồi, bọn họ bây giờ quan tâm nghĩ đến là kỳ ngộ trong lời nói của Tuyết Vô Thường, là cái gì? Có khiến tu vi của bọn họ càng tiến một bước, trở nên cường đại hơn không. - Cũng tốt. Tuyết Vô Thường không cự tuyệt, gật đầu, theo sau, ánh mắt của hắn rơi vào trên người Khô Mộc, chỉ còn lại Khô Mộc và Vân Phi Dương thôi, đã không có lựa chọn. Một trận chiến cuối cùng này, Khô Mộc đối chiến Vân Phi Dương, nếu Khô Mộc bại, chìa khoá ngọc khó giữ, nhưng nếu Vân Phi Dương bại, hắn căn bản không phải chịu bất luận ảnh hưởng gì, bởi vì chìa khoá ngọc của Vân Phi Dương xếp cuối trong mười lăm người ở đây, hắn bị đánh bại, thì vẫn là chìa khoá ngọc này, không thay đổi. - Cần chiến sao? Khô Mộc nhìn Vân Phi Dương một cái, thậm chí cũng không sải bước lên đài chiến đấu, vẫn đứng trên hang đá Giao Long hỏi. - Thử một lần đi. Ngay lúc mọi người đều nghĩ rằng Vân Phi Dương sẽ cự tuyệt, Vân Phi Dương lại mở miệng, trận chiến này đối với hắn mà nói thật ra rất nhẹ nhàng, có thể có, có thể không, nhưng mọi người đều nghĩ Vân Phi Dương sẽ không chiến, nhưng sự thật lại ngược lại, Vân Phi Dương, hắn muốn chiến. Khô Mộc cũng sửng sốt, lập tức trong mắt hiện lên một đạo hàn quang: - Nếu muốn chiến, tới liền đi. Dứt lời, cước bộ của hắn bước ra, tới trên chiến đài, đôi mắt sắc bén xoáy vào Vân Phi Dương. - Muốn chiến thì tới đi! Khô Mộc giọng nói nhỏ bé, nhưng rất rõ ràng, trên người hắn tỏa ra cảm giác tiều tụy, nhất là hai con ngươi héo rũ không cảm xúc màu đồng kia. Vân Phi Dương cũng hạ xuống chiến đài, nhìn Khô Mộc nói: - Khô yêu đồng Khô Mộc, ta muốn kiến thức một phen, danh xưng này của ngươi từ đâu mà có. - Ta thành toàn cho ngươi. Khô Mộc hừ lạnh một tiếng, con ngươi của hắn nháy mắt trở nên cô quạnh, tĩnh mịch, không gian chung quanh hắn dường như đều mất hết sinh khí, trở nên cô quạnh, không còn bất kỳ ánh sáng sinh mạng nào, Vân Phi Dương đứng ở trước mặt hắn cách đó không xa, bị một cỗ hơi thở đáng sợ cô quạnh phủ xuống người, dường như thân thể của hắn bất cứ lúc nào cũng sẽ héo rũ, già nua. - Ngươi rất nhanh sẽ được biết khô yêu đồng vì sao mà có. Bước chân cô quạnh bước ra một bước, một cỗ khí tức héo rũ đáng sợ nở rộ trong hư không. Nhưng khóe miệng Vân Phi Dươnglại hiện lên một nụ cười, nụ cười thích thú. - Thật xin lỗi, không giúp được ngươi, trận chiến này, ta nhận thua. Vân Phi Dương đột nhiên mở miệng nói, khiến tất cả đều ngây ngẩn cả người, Vân Phi Dương mới vừa rồi còn chủ động yêu cầu muốn chiến đấu, sao đột nhiên lại nhận thua? Không cần biết thái độ của Khô Mộc có chấp nhận hay không, thân thể Vân Phi Dương đã lui về phía trên hang đá Giao Long, cười yếu ớt, nhìn Khô Mộc: - Ta chỉ là muốn cảm thụ một chút mà thôi, hiện tại đã cảm nhận được, cho nên, không cần phải tiếp tục đấu nữa. - Ngươi đùa bỡn ta? Khô Mộc nhấn từng chữ, giọng rét lạnh, nói. - Ta tin rằng hiện tại chư vị đều hy vọng trận chiến này sớm chấm dứt đấy. Vân Phi Dương lười nhác cười nói, chỉ sợ hiện tại hiện tại suy nghĩ của mọi người đều hướng về kỳ ngộ kia, hy vọng trận chiến cuối cùng này hạ màn thật nhanh, Vân Phi Dương nhận thua, không thể nghi ngờ đã thành toàn cho mọi người, vòng chiến đấu này cuối cùng đã kết thúc.