"Vương công tử, Hàn đại ca mới vừa bất hạnh tạ thế, ngươi liền tới cửa đòi nợ, thế này không khỏi quá không phúc hậu đi." "Ngươi làm thế chẳng phải khi dễ người khác sao? "Khi còn sống Hàn đại ca còn là người làm nhà ngươi, ngươi làm thế cũng quá vô tình vô nghĩa đi." ... "Làm gì, làm cái gì đó, đám tiện dân các ngươi muốn làm gì, hoặc là các ngươi trả giùm khoản nợ này, hoặc là cút sang một bên cho ta, bằng không đừng trách bản công tử không khách khí." Chỉ thấy có hơn 20 người đứng trên mảnh đất trống nhỏ trước nhà Hàn gia, trong đó hơn 10 người đứng trước cửa nhà Hàn gia bít lại cửa, đều là trang phục thôn phu. Mà trước mặt bọn họ là 5~6 người, dẫn đầu là một tên mập mặc cẩm bào màu lam, sau lưng còn có mấy đả thủ. Tuy nhân số của tên mập này không nhiều, nhưng khí thế kiêu ngạo, hung hăng càn quấy, chỉa thẳng ngón tay vào các thôn phu trước cửa rồi chửi bậy. "Bỏ đi, bỏ đi, bọn chúng cũng không phải dễ trêu." "Ông cũng đừng cậy mạnh, hay là đợi Tiểu Nghệ về rồi nói sau." Bởi vì Mai thôn không lớn, người cũng không nhiều, cho nên hương thân trong thôn đều vô cùng đoàn kết, hơn nữa phụ thân của Hàn Nghệ là Hàn Đại Sơn khi còn sống đã từng giúp đỡ không ít người trong Mai thôn, cho nên rất nhiều người đều đứng ra ngăn chuyện bất bình, nhưng trải qua một phen đe dọa của tên mập, thì thê tử hoặc trưởng bối bên cạnh họ không khỏi có chút khiếp đảm, lôi kéo thân nhân của mình, bảo bọn họ đừng quá lỗ mãng. Công tử mập nhìn thấy thôn phu bắt đầu thoái lui sang hai bên, nụ cười trên mặt càng đậm, ánh mắt tràn ngập sắc dục bắn thẳng vào trong phòng, cười tủm tỉm nói: "Tiểu nương tử trong phòng, nàng đừng sợ, Vương Bảo ta đọc đủ loại thi thư, tuyệt đối không phải là người không giảng đạo lý, chỉ cần nàng có thể trả tiền là ta sẽ không làm khó dễ nàng." Ngữ khí hắn ngả ngớn, vô cùng dâm đãng. Trong phòng trầm mặc. Công tử mập tên Vương Bảo này lại nói: "Nương tử, hay là để ta vào phòng nói chuyện với nàng, chuyện gì cũng có thể thương lượng nha! Ồ, nàng không nói gì, ta xem như nàng đã đồng ý nhé." Trong phòng vẫn cực kỳ yên tĩnh. Vương Bảo cất bước tiến lên. Thôn dân bên cạnh giận mà không dám nói gì, trong lòng thầm mắng, Vương Bảo ngươi tiếng xấu vang xa, lấn thiện sợ ác ai mà không biết. Thi thể cha chồng người ta còn chưa lạnh, trượng phu cũng không có nhà, một nữ nhân lẻ loi một mình ở bên trong, ngươi xông vào trong đó, là cái đạo lý con mẹ gì hả! Nhưng thôn dân cũng chỉ dám lẩm bẩm trong lòng mấy câu, không ai dám tiến lên, dù sao thì bọn họ cũng là người có gia đình, nếu không tất yếu thì cũng không ai muốn chọc phải tên tai tinh này. "Đợi đã." Chợt nghe phía sau có người nói. Mọi người đưa mắt nhìn lại. "Là Tiểu Nghệ." "Tiểu Nghệ đã trở về." Chỉ thấy Hàn Nghệ sắc mặt âm trầm bước qua. Tuy Hàn Nghệ đã về, nhưng sắc mặt các thôn dân ở bên cạnh vẫn lo lắng không thôi. Ai cũng biết Hàn Nghệ giống như phụ thân hắn, khá thật thà chất phác, hơn nữa còn mềm yếu hơn so với phụ thân hắn một chút, làm sao là đối thủ của Vương Bảo đây. "Tiểu tử ngươi trở về thật đúng lúc, nhanh chóng trả tiền cho ta, bằng không, hắc hắc . . ." Vương Bảo liếc mắt nhìn, nâng cái bụng phệ bước qua, giơ tay đánh vào ót Hàn Nghệ, mặt đầy khinh thường. Cách chào hỏi này thật khác cmn biệt mà. Hàn Nghệ liếc Vương Bảo một cái, vuốt ve ót mình, ngây ngô nói: "Vương công tử xin chờ một lát, bây giờ ta về phòng lấy tiền trả cho ngài." Vương bảo sửng sốt, lập tức nói: "Nhà ngươi còn có tiền sao?" Hàn Nghệ cười càng sâu nói:"Có, có." Ánh mắt liếc qua mấy tên đả thủ bên cạnh Vương Bảo, sau đó lại liếc sang các thôn phu đứng bên cạnh. Trong mắt Vương Bảo lóe lên chút thất vọng, hất đầu, khẽ hừ nói: "Có tiền là tốt nhất, vậy ngươi nhanh đi lấy đi, bản công tử không có kiên nhẫn chờ nữa." Hàn Nghệ không nói câu nào, đi vào trong nhà. Các thôn phu bên cạnh xì xào bàn tán, nhưng nhìn thái độ trên mặt bọn họ thì hình như đều không tin Hàn Nghệ có thể lấy tiền ra, bởi vì bọn họ đều biết tiền của Hàn Đại Sơn đều đã tiêu sạch để giúp Hàn Nghệ cưới vợ rồi. Một lát sau, chỉ nghe thấy trong phòng truyền đến tiếng hét kinh hoảng của nữ nhân: "Tiểu Nghệ, chàng muốn làm gì?" Còn chưa dứt lời chỉ thấy Hàn Nghệ vọt ra, tay trái cầm một con dao phay, tay phải cầm một con dao bổ củi, dao phay chỉ vào Vương Bảo, sắc mặt dữ tợn mắng: "Trả con mẹ ngươi, lão tử chém chết ngươi." Mọi người lập tức cả kinh. "Ai ui!" Vương Bảo tuyệt đối không nghĩ được, Hàn Nghệ hôm nay lại hung hãn như vậy, hoàn toàn không có chuẩn bị tâm lý, bị hù đến hai chân mềm nhũn, lập tức chạy như vịt, trốn ra sau lưng đám đả thủ. Thế nhưng đám đả thủ kia nhìn thấy Hàn Nghệ giống như đã phát điên, trong lòng cũng sợ hãi, vừa nhấc trường côn, đoản côn lên, vừa run lẩy bẩy. Tuy rằng đối diện người đông thế mạnh, nhưng Hàn Nghệ không hề sợ hãi, hét to một tiếng, nhấc dao vọt tới Vương Bảo. Vương Bảo và đám nanh vuốt của gã thì ngược lại thụt lùi ra sau, tựa như có khuynh hướng muốn chạy. Thằng. . .Thằng này chắc chắn là điên rồi. Hiền lành sợ ngang ngược, ngang ngược sợ liều mạng. Vương Bảo dù có ngang ngược hơn nữa cũng sợ tên Hàn Nghệ liều mạng không sợ gì nha. "Tiểu Nghệ." Theo một tiếng thét lên, chỉ thấy một nữ tử trẻ tuổi lao ra ngoài cửa, ôm lấy Hàn Nghệ từ phía sau, vội vàng nói: "Tiểu Nghệ, chàng mau dừng tay." "Cô cút ra cho ta, lão tử hôm nay phải chém chết tên mập này." Hàn Nghệ vừa giãy giụa, vừa mắng chửi. Hôm nay coi như Vương Bảo không may, đụng vào phải họng súng, tưởng rằng Hàn Nghệ vẫn là một tên nhóc yếu đuối, mà không biết rằng Hàn Nghệ bây giờ còn ngang ngược hơn hắn lúc trước, là một tên điên không sợ trời không sợ đất. Nhưng mặc cho Hàn Nghệ giãy giụa thế nào, nữ nhân kia cũng không chịu buông tay, hơn nữa sức lực thật đúng là không nhỏ. Hàn Nghệ dùng hết sức mình cũng không giãy thoát được, trong lòng cũng buồn bực, rốt cuộc là khí lực bây giờ của ta quá nhỏ, hay là khí lực của nữ nhân này quá lớn đây. Hai tay nữ nhân kia ôm gắt gao eo Hàn Nghệ, vội vàng nói: "Tiểu Nghệ, chàng đừng xung động mà, mau bỏ dao xuống đi. Giết người là tội chết đó. Bây giờ Hàn gia chỉ còn lại một mình chàng, nếu chàng lại xảy ra chuyện gì không hay, chàng bảo ta làm sao bàn giao với cha chàng đây." "Bàn giao cái rắm á!" Hàn Nghệ kêu ầm lên: "Người ta đã cưỡi lên đầu chúng ta mà ị rồi, mẹ kiếp, lão tử chỉ còn cái mạng hèn này, hôm nay cho dù chết cũng phải kéo theo tên mập chết bầm này, cô mau buông ta ra." Trong lòng hắn vô cùng sốt ruột, nữ nhân ngốc này, lần này ta đột nhiên hung hãn, mấy tên này chắc chắn cho rằng ta phát điên rồi, đến lúc đó chắc chắn sẽ lựa chọn bỏ chạy, sao ta có thể giết được bọn chúng chứ, nếu cô còn không buông ra, đợi khi bọn chúng phản ứng lại thì hỏng bét rồi. Vương Bảo vừa rồi quả thật là bị hù đến sắp đái ra quần, nhưng thấy Hàn Nghệ bị nữ nhân kia kéo lại, trong lòng không khỏi thả lỏng, lại nghe thấy Hàn Nghệ mắng gã là tên mập chết bầm, lập tức lửa giận ngút trời, trốn sau lưng đám người mắng to: "Mẹ nó tên tiện dân kia dám mắng bản công tử, bản công tử muốn ngươi chết không được tử tế." Nói xong gã lại hét lên với mấy tên đả thủ trước mặt: "Mấy tên ngu xuẩn các ngươi còn đứng đó làm gì, còn không mau giáo huấn con chó điên này cho ta." Ngươi nói thật là nhẹ nhàng mà, tên này rõ ràng là phát điên rồi, làm không tốt là mạng nhỏ của chúng ta cũng phải bỏ lại đây đó. Mấy đả thủ cũng rối rắm trong lòng nha, nhân số bọn chúng cũng không chiếm ưu thế, dù sao thì bên này còn có nhiều thôn phu như vậy, hơn nữa Hàn Nghệ vừa xông lên đã hung mãnh như vậy, rõ ràng là muốn liều mạng với bọn chúng. Vạn nhất động thủ, có trời mới biết những thôn phu này có giúp đỡ hay không, chí ít thì bây giờ bọn họ còn chưa rời đi. Quan trọng nhất là trong tay đối thủ có dao nha, hơn nữa những đả thủ này cũng biết Hàn Nghệ từng bị sét đánh, rất có thể đầu óc đã hỏng rồi, ngươi đi đánh nhau với một tên điên, vậy chẳng phải là thằng ngốc à. Chuyện này thật sự là quá nguy hiểm, cho nên ai cũng không muốn đi làm pháo hôi, nhưng bọn chúng cũng sợ Vương Bảo, lại thấy Hàn Nghệ bị nữ nhân kia ôm lấy, đây chính là cơ hội tốt nha. Bọn chúng lặng lẽ trao đổi ánh mắt, sau đó nhấc gậy lao đến, nhưng bước tiến vô cùng nhất trí chậm rãi, bởi vì bọn chúng đều hi vọng những người khác có thể xông lên trước. Ở thời khắc quan trọng đến tính mạng, không ai ngốc cả! "Con mẹ nó chứ!" Ta thật sự bị nữ nhân ngốc này hại chết mà. Hàn Nghệ lúc này thật sự gấp gáp, nhảy dựng lên nói: "Cô cái nữ nhân ngốc này mau buông ta ra, bọn chúng đánh tới rồi kìa!" Đúng lúc hắn vừa nói vừa giãy dụa kịch liệt, không cẩn thận nách chọt phải vai nữ nhân này, liền cảm thấy nhột nhột, dao chẻ củi trong tay liền rơi xuống. Bịch! Nữ nhân kia rất nhanh nhẹn, đột nhiên vươn tay bắt lấy dao chẻ củi đang rơi xuống, tay trái đẩy mạnh hông của Hàn Nghệ, Hàn Nghệ nhất thời không chuẩn bị, không khỏi lảo đảo vài bước, suýt chút thì té ngã. "Lão nương liều mạng với các ngươi." Không chờ Hàn Nghệ phục hồi tinh thần, chỉ thấy nữ nhân kia nhấc dao chẻ củi xông thẳng tới trước, hét lên một tiếng "Lão nương" vô cùng khí thế. Fuck! Tình huống gì đây? Sắc mặt Hàn Nghệ lập tức cả kinh.