Hiển nhiên, Cửu Đăng hòa thượng chính là lợi dụng thần tượng, thần dược để cố lộng huyền hư, giả thần giả quỷ, để tạo thế cho Thiên Tế Tự, mà Phật duyên, hương nến chính là vì vơ vét của cải, đây là mấu chốt của âm mưu này. Bởi vì ngươi nếu muốn cầu được thần dược, nhất định phải đi tích lũy Phật duyên, mà tích lũy Phật duyên thì nhất định phải thắp hương. Hương này tuy mắc thật, xa hoa khác thường, nhưng đối với mỗi người mà nói, kỳ thật cũng không phải trả không nổi, dân chúng cứ bị xoay vòng như vậy, phân không rõ Đông Tây Nam Bắc, lại chẳng ngây ngây ngốc ngốc đưa tiền cho Cửu Đăng hòa thượng, thật sự là bẫy cài trong bẫy. Không thể không nói một câu, cái này so với dùng thuốc giả để trực tiếp hãm hại lừa gạt người ở hậu thế còn cao minh hơn nhiều. Trong lúc nói chuyện, Hàn Nghệ và Tiểu Dã đã đi ra khỏi Thiên Tế tự. Bỗng nhiên, ánh mắt Hàn Nghệ thoáng liếc qua, phát hiện mấy khuôn mặt quen thuộc, vội vàng lôi kéo Tiểu Dã đi theo đường nhỏ ở bên trái cửa chùa, nấp sau một thân cây. Tiểu Dã sửng sốt một lát, hoang mang nhìn Hàn Nghệ. Hàn Nghệ giương đầu lên nói: "Đệ nhìn một chút xem đó là ai." Tiểu Dã lại quay đầu nhìn ra phía bên kia cửa chùa, lập tức sửng sốt, chỉ thấy ba phụ nhân đang đi về hướng cửa chùa, một phụ nhân trong đó còn đang bô bô nói gì đó không nghe rõ. Ba phụ nhân này Hàn Nghệ và Tiểu Dã đều biết, chính là Dương Nhị thẩm, Quan Tam thẩm và Trương Lục thẩm ở Mai thôn. Mà người luôn luôn lải nhải nói không ngừng trong đó chính là Dương Nhị thẩm, còn Quan Tam thẩm và Trương Tứ thẩm thì mang vẻ mặt nửa tin nửa ngờ. Không cần nói cũng biết, Quan Tam thẩm và Trương Lục thẩm là bị Dương Nhị thẩm kéo tới đây. Hàn Nghệ hơi nhíu mày, hai đầu lông mày lộ ra một tia lo lắng. Đây là chỗ lợi hại nhất của dùng giáo phái lừa tiền, cũng là chỗ đáng xấu hổ nhất, bởi vì bản thân giáo phái đã có tính truyền bá, một khi thành công, một truyền mười, mười truyền trăm, nhân số bị lừa sẽ gia tăng gấp bội, hơn nữa phát triển đến quy mô nhất định, cho dù triều đình muốn ra mặt ngăn cản, chỉ sợ cũng khó mà hoàn toàn diệt trừ tận gốc, sự nguy hại là vô cùng lớn, âm mưu như loại này nhất định phải bóp chết từ trong trứng nước, bây giờ còn chỉ là ba người, nhưng Hàn Nghệ biết rằng, rất nhanh, toàn bộ đại bộ phận phụ nữ Mai thôn đều sẽ bị kéo đến nơi đây. Với cái mức độ cuộc sống cỡ Mai thôn, không bao lâu, gia tài của bọn họ cũng sẽ bị ăn mòn đến không còn một mảnh, đến lúc đó tránh không được lại cửa nát nhà tan. Hàn Nghệ tuy rằng không phải là Hàn Nghệ lúc trước nữa rồi, nhưng hắn khẳng định không hi vọng nhìn thấy Mai thôn khắp nơi đều là tiếng kêu rên, trong lòng suy nghĩ, xem ra ta phải nghĩ biện pháp để diệt trừ tai họa này mới được. Bỗng nhiên, Tiểu Dã nhẹ nhàng kéo tay áo của Hàn Nghệ xuống, Hàn Nghệ quay đầu nhìn về phía Tiểu Dã. Tiểu Dã đưa cái tay nhỏ bé của mình chỉ chỉ phía sau hắn. Hàn Nghệ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một thiếu niên 15~16 tuổi, không cao, nhưng thân thể mập mạp, tóc xõa tung, đang mặc áo ngắn vải thô màu xanh lén lút đi lên trên núi. Vừa thấy là biết có cổ quái? Chẳng lẽ là trộm? Oa con mẹ nó, giữa ban ngày ban mặt thế này mà chạy tới ăn trộm, dũng khí cũng lớn ghê nha! Hàn Nghệ nháy mắt ra hiệu với Tiểu Dã một cái, hai người lập tức lần nữa nấp ra phía sau cái cây. Chỉ thấy nhóc mập này cách chùa miếu càng gần, thì có vẻ càng cẩn thận, nhìn xung quanh, không đi đường nhỏ, mà là chuyên bò sát dưới triền núi về phía rừng rậm nhiều cây. Sau khi chờ y đi qua, Hàn Nghệ đưa mắt ra hiệu với Tiểu Dã một cái, lập tức theo đuôi qua đó. Hai người theo đuôi nhóc mập này nhảy xuống góc tường hậu viện Thiên Tế tự, chỉ thấy nhóc mập kia, ngưng mắt nhìn lên tường vây cao cao trước mặt, đột nhiên lui ra phía sau vài bước, sắc mặt nghiêm túc, qua một lát, đột nhiên khởi động, chạy vài bước nhỏ, rồi tung người nhảy lên. . . Chẳng lẽ lại là một cao thủ giống như Tiểu Dã, xem dáng người không giống a! Nhưng ý tưởng mới này của Hàn Nghệ vừa mới xuất hiện, chợt nghe được một tiếng "Ai da!" Chỉ thấy nhóc mập này chẳng những không đi lên được, ngược lại té xuống theo thế chó đớp cứt. Nói đùa gì vậy! Hàn Nghệ nhìn thấy mà mồ hôi lạnh ứa ra, hắn vừa nãy nhìn thấy sắc mặt tiểu tử này rất nghiêm túc, bộ dạng hết sức lợi hại, nghĩ rằng có thể được thưởng thức khinh công cổ đại, nào biết lại là kết quả này. Nhưng nhóc mập kia cũng rất có nghị lực, làm một lần không được, liền thử lần thứ hai, lần thứ hai không được, thì lần thứ ba. Nhưng phàm nhân há có thể lên trời. Mập mạp này thân thủ vừa không mẫn tiệp, ngược lại so với người bình thường còn ngốc hơn một chút, căn bản không có khả năng leo lên được, sau khi rơi ngã bảy tám lần, Hàn Nghệ thật sự là nhìn không nổi nữa rồi, với cái thân thủ ngốc này của ngươi mà cũng không biết xấu hổ đi ra trộm cắp, ngươi làm thế không phải là phá hư thanh danh của trộm sao, liền đi ra, cười ha hả nói: "Có muốn ta giúp ngươi một tay hay không?" Nhưng đáng chết là, lúc Hàn Nghệ nói chuyện, nhóc mập kia đang khởi xướng lần xung phong thứ mười đối với bức tường cao này, kết quả vì bị Hàn Nghệ làm giật mình, đầu óc không theo kịp bước chân, trực tiếp gõ đầu vào tường, phát ra một tiếng bịch trầm đục, nhất thời ngất đi, ngay cả một tiếng cũng không kịp kêu. "Cái này...!" Trên mặt Hàn Nghệ là một mảnh mờ mịt, một phen hảo tâm của hắn lại thành chuyện xấu. Tiểu Dã cũng mang vẻ mặt hoang mang nhìn qua Hàn Nghệ. Hàn Nghệ vội vàng nói: "Đệ nhìn ta như vậy làm gì, ta cũng không phải cố ý." Nói xong lại nhìn về hướng nhóc mập kia, nói: "Trước tiên kéo nó lên rồi nói sau." Hai người hợp lực đem nhóc béo này kéo tới một chỗ bí mật ở lưng chừng núi. "Phù...!" Hàn Nghệ nhẹ nhàng nhẹ thở ra một hơi, Tiểu Dã đột nhiên chỉ chỉ cái hông của nhóc béo. Hàn Nghệ đem mắt nhìn tới, phát hiện bên hông tiểu tử này thậm chí có mang dao chặt củi, thầm nghĩ, mập mạp này chuẩn bị cũng khá đầy đủ đấy. Đem dao chặt củi gỡ xuống, chỉ thấy mũi dao sáng như tuyết, hiển nhiên là vừa mới được mài xong, Hàn Nghệ không khỏi nhíu mày, sự tình này dường như không đơn giản a, nếu tên này là trộm..., vậy nhất định là lần đầu hành sự, bằng không không có khả năng thân thủ kém cỏi như vậy, nhưng lần đầu tiên mà đem dao mài sắc như vậy đến, ngược lại càng giống như là tới giết người. Nghĩ tới đây, hắn gỡ cái bình nước bên hông xuống, dội thẳng vào mặt tiểu tử kia. Nước lạnh như băng dội xuống, tiểu tử kia nhất thời tỉnh lại: "Ai ui ..." Nhưng vừa mở mắt ra, nó liền thấy được bộ mặt cười hì hì của Hàn Nghệ nhìn nó, lập tức hoảng sợ, kinh hoảng nói: "Các ngươi là ai?" Dừng một chút, nó lại nói: "Có phải các người là do lão lừa trọc kia phái tới giết ta hay không, hừ, hôm nay ta rơi vào tay các ngươi, ta không còn lời nào để nói, nhưng cho dù chết ta cũng sẽ không bỏ qua cho đám ác nhân các ngươi đâu." Lúc nói chuyện, nó còn quay đầu đi, rất có khí khái anh dũng hi sinh. Móa! Lão tử còn chưa nói một câu nào mà đã thành ác nhân rồi, nếu mà nói thì chẳng phải liền trở thành thánh nhân sao. Hàn Nghệ vô tội giơ dao bổ củi trong tay lên nói: "Huynh đệ, ngươi thấy rõ ràng rồi đấy, dao bổ củi này là của ngươi đó, chúng ta chỉ là đi ngang qua thôi, thấy ngươi té xỉu ở bên tường mới hảo tâm cứu ngươi, ngươi cũng đừng có không biết tốt xấu." Mập mạp kia hừ một tiếng: "Ngươi còn muốn gạt ta, nếu các ngươi đi ngang qua, như thế nào lại biết tên của ta." Mập mạp này xem ra không chỉ có thân thủ ngốc, hơn nữa còn là thằng ngáo, Hàn Nghệ buồn bực nói: "Ta làm sao biết tên của ngươi." "Ngươi vừa rồi rõ ràng gọi ta là Hùng Đệ." "Đúng vậy, là ta không biết tên ngươi nên mới gọi ngươi là huynh đệ đó !" "Tên ta là Hùng Đệ." "Ngươi tên huynh đệ?" "Ta họ Hùng, tên Đệ." Hàn Nghệ ngẩn người, nói: "Hùng là con gấu, Đệ của đệ đệ?" Tiểu tử kia gật gật đầu. "Tên này của ngươi con mẹ nó quá thích hợp lăn lộn giang hồ mà." Hàn Nghệ không kìm nổi ha hả mỉm cười, lại trêu ghẹo nói: "Không phải ngươi còn có một ca ca tên Hùng Chưởng chứ." (hùng chưởng là bàn chân gấu, đọc gần giống huynh trưởng) Hùng Đệ lắc đầu, nhưng thấy Hàn Nghệ đang mỉm cười, hồ nghi nói: "Các ngươi thật không phải là do lão lừa trọc kia phái tới giết ta hay sao?" "Đương nhiên không phải." Hàn Nghệ ném ra một cái nhìn khinh khỉnh, đưa dao bổ củi trả lại, chỉ với cái thân thủ mập mạp ngốc này của ngươi, có dao hay không đều giống nhau, hoàn toàn không có bất kỳ tính nguy hiểm nào. Hùng Đệ tiếp nhận dao bổ củi, mơ hồ nhớ rõ lúc trèo tường vừa rồi có người lên tiếng, đột nhiên nói: "Mới vừa rồi là ngươi gọi?" Hàn Nghệ gật gật đầu nói: "Ta chỉ là muốn nói cho ngươi biết, ngươi kỳ thật không nên đi qua bức tường cao kia, ngươi hoàn toàn có thể leo lên cây đại thụ bên tường kia, sau đó lại nhảy vào trong tường." "Đúng nha, tại sao ta lại không nghĩ đến nhỉ?" Hùng Đệ gãi đầu, vẻ mặt ngốc núc ních. Hàn Nghệ bất thình lình hỏi: "Ngươi nói lão lừa trọc chính là Cửu Đăng hòa thượng hả?" "Đúng vậy!" Hùng Đệ theo bản năng gật đầu, đột nhiên lại cẩn thận nói: "Làm sao ngươi biết?" Hàn Nghệ đột nhiên sắc mặt dữ tợn, hừ nói: "Bởi vì ta cũng gọi gã như vậy đấy, lão lừa trọc kia hại ta cửa nát nhà tan, thù này không đội trời chung, hôm nay ta tới đây là muốn báo thù đấy." Tiểu Dã gãi má vẻ mặt hoang mang nhìn Hàn Nghệ. Hùng Đệ kinh hãi nói: "Ngươi cũng là đến báo thù hay sao?" Hàn Nghệ gật gật đầu, lại nói: "Như thế nào, chẳng lẽ ngươi cũng đến báo thù hay sao?" Hùng Đệ nghiến răng nghiến lợi nói: "Lão lừa trọc kia hại ta cửa nát nhà tan, thù này không đội trời chung, ta hôm nay tới đây chính là vì báo thù." Ủa... Lời này sao nghe có chút quen tai vậy. Tiểu Dã mở trừng hai mắt, đột nhiên nhìn phía Hàn Nghệ, thầm nghĩ, chẳng lẽ Hàn đại ca có thể biết trước.