Vào lúc đám đệ tử Linh Dược Sư Tháp đang xôn xao về trận quyết đấu giữa Kiệt Sâm cùng Lôi Địch Tư thì trong một căn phòng của Linh Dược Sư Tháp có ba người ngồi chung một chỗ, bộ dạng tươi cười. - Đám tiểu gia hỏa này thật khiến người ta lo lắng, vừa vào đã gây chuyện chấn động như vậy. Lão giả mặc Linh Dược Sư bào cũ nát tóc hoa râm ngồi ở thủ vị, chính là Trưởng lão Khắc Phu Lâm vừa rồi chủ trì vòng đấu đối kháng tinh anh đại lục. Phân biệt ngồi bên cạnh hắn là Bổn Kiệt Minh cùng Ngõa Đặc. - Ha ha, Khắc Phu Lâm Trưởng lão, chúng ta cũng sớm nghe thấy chuyện Lôi Địch Tư khi dễ nhân vật mới, nhưng bọn chúng không làm gì trái với quy tắc, dĩ nhiên không ai quản tới, nào ngờ chúng lại tìm tới Kiệt Sâm đại sư. Lần này thì hay rồi, coi như đá phải thiết bản! Ha ha! Ngõa Đặc cười lớn, hai mắt nheo lại, sắc mặt tràn đầy vui sướng. Đám Kiệt Sâm mới vừa tiến vào Linh Dược Sư Tháp, Khắc Phu Lâm là người phụ trách lần đấu đối kháng lần này nên đám Kiệt Sâm coi như nhất mạch của hắn. Khắc Phu Lâm tự nhiên phải chú ý. - Hắc hắc, so dung dịch quyết đấu cùng Kiệt Sâm đại sư. Bổn Kiệt Minh cười khổ lắc đầu: - Cũng thật không biết Lôi Địch Tư kia uống nhầm cái thuốc gì rồi, Kiệt Sâm đại sư mặc dù chỉ là lục giai cao cấp linh dược tôn sư, nhưng ta cũng phải cam bái hạ phong về tạo nghệ linh dược học. Chỉ cần trong phạm vi cấp bậc của hắn thì dù chúng ta cũng không địch lại tỷ thí dung dịch quyết đấu với hắn. Bổn Kiệt Minh cùng Ngõa Đặc đều gật đầu, đây không phải bọn họ nói cho vui, cũng không cần phải lấy lòng Kiệt Sâm mà là cảm ngộ trên đường tiến về Linh Đấu thành. Trong vòng nửa năm này, ba người Ngõa Đặc, Bổn Kiệt Minh, Kiệt Sâm thường xuyên thảo luận chung, nghiên cứu những nan đề trong linh dược học. Trong ấn tượng của Ngõa Đặc, Bổn Kiệt Minh thì tạo nghệ cơ sở linh dược học, hiểu biết về phản ứng nguyên tố và tri thức tài liệu của Kiệt Sâm cực kỳ cường đại, dù bọn họ cũng không bằng. - Ha ha, không cần phải xen vào chuyện bọn chúng. Ở Linh Dược Sư Tháp, bọn chúng sẽ không xảy ra chuyện gì, chúng ta chỉ cần yên lặng chú ý là được rồi, hơn nữa chuyện ta báo, bên trên cũng đã đáp ứng. Khắc Phu Lâm cười lên tiếng. - Cái gì? Khắc Phu Lâm Trưởng lão, chuyện kia đã được đáp ứng? Ngõa Đặc kinh hỉ. - Ừ, đây là công pháp ta có được. Bổn Kiệt Minh, Ngõa Đặc, tối nay đưa công pháp này cho Kiệt Sâm. Nhìn biểu hiện của hắn hôm nay, cũng không uổng công ta nói tốt cho hắn. Đang khi nói chuyện, Khắc Phu Lâm lấy ra một cái hộp gỗ, đưa cho Ngõa Đặc. Ngõa Đặc gật gật đầu, trịnh trọng đem hộp gỗ để vào trong không gian giới chỉ. - Còn có Bổn Kiệt Minh, bản chất lưỡng tính sóng hạt linh nguyên tốcủa ngươi cùng Kiệt Sâm nghiên cứu ra được bên trên rất coi trọng, đem lại trợ giúp rất lớn cho nghiên cứu bản chất linh dược học. Hôm nay ngươi đã là hộ pháp của Linh Dược Sư Tháp chúng ta. Với thực lực thất giai cao cấp Hoàng Linh Sư cùng thất giai cấp thấp Linh Dược Hoàng Sư của ngươi thì trong tháp này vẫn còn hơi chưa đủ, cho nên chỉ có thể tranh thủ quyền lợi được cho ngươi. Chờ sau khi thực lực ngươi tăng lên sẽ có cách cho ngươi quyền lợi nhiều hơn. Khắc Phu Lâm nói khẽ. - Ta minh bạch! Bổn Kiệt Minh gật gật đầu, tràn đầy tự tin, nói: - Khắc Phu Lâm Trưởng lão, ngươi yên tâm đi, ta sẽ không để ngươi mất mặt. Trong Linh Dược Sư Tháp, hộ pháp bình thường đều là bát giai cấp thấp Đế Linh Sư, mà thất giai cấp thấp Linh Dược Hoàng Sư là điều kiện thấp nhất để Linh Dược Sư trở thành hộ pháp. Tuy thực lực hơi yếu một chút nhưng dựa vào thiên phú, Bổn Kiệt Minh vẫn rất có lòng tin. Sở dĩ cấp bậc hắn yếu chỉ vì trong hai mươi năm qua, hắn một mực vùi đầu nghiên cứu bản chất lưỡng tính sóng hạt linh nguyên tố, không chuyên tâm tu luyện. Hiện giờ hắn đã hoàn toàn tĩnh tâm nên tin tưởng với thiên phú Linh Sư của hắn, tấn cấp bát giai cấp thấp Đế Linh Sư có thể sẽ khó khăn nhưng về linh dược học thì trong vòng mấy năm tới tấn cấp thất giai trung cấp Linh Dược Hoàng Sư, thậm chí cao cấp Linh Dược Hoàng Sư, cũng không phải chuyện không thể nào. - Đã như vậy thì mọi người đi làm chuyện đi! Khắc Phu Lâm gật đầu. Hắn thân là Trưởng lão Linh Dược Sư Tháp, trong các phe phái dù không có xung đột lợi ích gì lớn nhưng ngẫu nhiên cũng phân cao thấp. Vốn hắn cũng không hứng thú gì với chuyện chủ trì lần đấu đối kháng tinh anh lần này nhưng đến phiên phải tiếp nhận. Nhưng nào ngờ lại có được hai người như Bổn Kiệt Minh cùng Kiệt Sâm khiến hắn rất thỏa mãn. Đặc biệt là cách Kiệt Sâm đáp lại Lôi Địch Tư càng làm cho Khắc Phu Lâm Trưởng lão vô cùng thưởng thức. Đây là một thế giới mạnh được yếu thua, một Linh Dược Sư muốn trở thành cường giả chân chính, tối trọng yếu nhất cũng không phải thiên phú, nghị lực, cố gắng mà là tâm thế cường giả! Kiệt Sâm thỏa mãn tất cả những điều kiện đó, khiến Khắc Phu Lâm tràn đầy chờ mong! ...... Cùng lúc này, ở trong một chỗ sâu của Linh Dược thành. - Dại ca, ngươi phải thay ta báo thù! Lôi Địch Tư cúi đầu quỳ gối trên mặt đất, trên mặt không hề còn vẻ hung hăng càn quấy buổi sáng mà chỉ còn lại ủy khuất. - Kiệt Sâm chẳng những lừa gạt của ta chín mươi hai vạn điểm tích lũy, lại còn sỉ nhục ta một chầu, ngươi nhất định phải giúp ta báo thù ah! Lôi Địch Tư phẫn nộ. Nơi này là một đình viện cổ xưa, nằm sâu trong Linh Dược thành, linh khí dồi dào khiến lòng người thoải mái. Nơi này là cấm địa của Linh Dược Sư Tháp, chuyên để cho đệ tử hạch tâm bế quan sở dụng, bình thường không người nào dám tùacute; tiến vào. Trong đình viện, lầu các điêu khắc tinh xảo, linh khí nồng đậm cơ hồ biến thành sương mù. Giữa đình viện có một mảnh dược điền, trồng vài chục gốc linh dược, đều là linh dược ngoài lục giai, ở giữa còn có mấy gốc dược vương, hương thơm dày đặc, gốc cây sáng lấp lánh. Nếu như đám Dong Thánh tiến vào thì nhất định sẽ chấn động, bởi vì mấy gốc dược vương này đều là thất giai linh dược. Thất giai linh dược đều thuộc về thiên tài địa bảo, chúng có hoàn cảnh sinh trưởng riêng của mình, rất khó trồng thành, ở đây lại có tới vài gốc thật khiến người chấn động. Trong đình viện hết thảy đều có phong cách cổ xưa, không hề có chút xa hoa, có một thạch thất huyền ngọc, trong đó có một nam tử tóc xanh ngồi xếp bằng, linh khí quanh quẩn quanh thân. Tư thế người này oai hùng to lớn cao ngạo, khí vũ hiên ngang, con ngươi sâu thẳm như vương giả lâm thế, bao quát đại địa . Lôi Địch Tư quỳ gối trước thạch thất, nhìn vào bên trong. - Đại ca, tại sao không nói chuyện, chẳng lẽ ngươi nhẫn tâm nhìn xem tiểu đệ xấu mặt sao? Kiệt Sâm dám đối với ta như vậy, rõ ràng không nể mặt ngươi. Nếu ngươi không ra tay, đám Linh Dược Sư Tháp còn tưởng rằng ngươi sợ, cũng không chỉ cười mình ta! Lôi Địch Tư rất không cam lòng. - Ta đã sớm nói, ức hiếp nhân vật mới cũng không phải cách tốt để kiếm điểm tích lũy. Lợi nhuận ít, mạo hiểm lớn, một khi đối phương trưởng thành rất dễ tìm ngươi tính sổ. Hơn nữa trước khi ức hiếp người khác thì ngươi cũng phải tìm hiểu rõ, tổn thất hôm nay của ngươi chắc coi như là toàn bộ số kiếm được của ngươi mấy năm nay! Mạt Nhĩ Đặc La bình tĩnh mở miệng. - Đại ca. Lôi Địch Tư nhịn không được phàn nàn nói: - Ngươi là đệ tử hạch tâm, dĩ nhiên không biết khó khăn của cao cấp đệ tử chúng ta khó khăn, ngươi đi thí luyện đảo tu luyện thậm chí không cần điểm tích lũy, hơn nữa hàng năm đều có danh ngạch đi thử luyện Bí Cảnh tầm bảo thám hiểm, rất nhiều chỗ không cần tiêu hao điểm tích lũy. Một khi phối chế ra Hoàng cấp linh dược tề còn thu được đại lượng điểm tích lũy, nhưng ta chỉ là cao cấp đệ tử, không có điểm tích lũy căn bản nửa bước khó đi trong Linh Dược Sư Tháp. - Tốt rồi, không cần phải nói, cao cấp đệ tử ta cũng đã làm, ta còn không biết ngươi, cả ngày không học vấn không nghề nghiệp, nơi này có 50 vạn điểm tích lũy, ngươi cầm lấy đi. Những ngày này, ngươi chăm chỉ tu luyện cho ta, ngươi trở thành cao cấp đệ tử cũng lâu rồi. Nên biết ở Linh Dược Sư Tháp chỉ có thực lực mới là thật, trước khi ngươi tấn cấp thất giai cấp thấp Linh Dược Hoàng Sư, trở thành đệ tử hạch tâm, ta không hy vọng chứng kiến ngươi lại gây chuyện! - Tốt rồi, ngươi lui ra đi, ta phải tu luyện rồi! Mạt Nhĩ Đặc La ấy ra một tờ tạp phiến, ném đến tay Lôi Địch Tư, hạ lệnh trục khách. - Đại ca. Lôi Địch Tư rất không cam lòng hô, thấy Mạt Nhĩ Đặc La đã nhắm mắt lại, mới là bất đắc dĩ đứng dậy rời khỏi. - Gần đây ta đang vượt qua ải, chờ ta vượt qua ải xong thì sẽ ra ngoài báo thù. Ngươi cũng đừng nghĩ mãi đến chuyện trả thù, hảo hảo tu luyện, nghe được chưa?! Đúng lúc này, một đạo thanh âm trầm thấp lại lần nữa vang lên sau lưng Lôi Địch Tư. Lôi Địch Tư run bắn, kích động nói: - Dạ, đại ca! Lần này, Lôi Địch Tư bước chân nhẹ nhõm, lúc đi ra cảm thấy bay bổng. - Cũng không biết đại ca vượt qua ải đến tột cùng phải bao lâu? Hôm nay đại ca cũng đã là bát giai cấp thấp Đế Linh Sư, thất giai cấp thấp Linh Dược Hoàng Sư rồi, vượt ải là thế nào! Lôi Địch Tư lắc đầu. - Hừ, Kiệt Sâm, cứ cho ngươi đắc ý một thời gian. Lôi Địch Tư vui vẻ: - Chờ ta đại ca vượt qua ải xong sẽ là ngày tận thế của ngươi, ha ha! ...... Kiệt Sâm dĩ nhiên không biết những chuyện này trong Linh Dược Sư Tháp. Lúc này hắn đang đứng trước một đống lớn tài liệu phối chế dược tề bát giai Đế cấp Ngũ Hành Luân Hồi, trong lòng tràn đầy vui sướng cùng hưng phấn.