Nghe được Kiệt Sâm trả lời, trước đám người, trên mặt của Dong Thánh tràn ngập biểu lộ uể oải, nhưng sau đó, ánh mắt của hắn trở nên vô cùng kiên định. - Kiệt Sâm đại sư, hôm nay cám ơn ngươi chỉ điểm! Hắn đứng lên, cúi người bái Kiệt Sâm thật sâu, nói: - Ta biết rõ, hôm nay ngươi không thu ta làm đồ đệ, là vì tạo nghệ trên phương diện luyện kim thuật của ta không đủ, ta sẽ tiếp tục cố gắng, thẳng đến có một ngày, ngươi có thể thu ta làm đồ đệ. Ngữ khí Dong Thánh vô cùng kiên định, làm cho người nghe cũng cảm thấy tin tưởng. Đối mặt với ý niệm này trong đầu của Dong Thánh, Kiệt Sâm đã im lặng triệt để. Sau khi thoát khỏi Dong Thánh, Kiệt Sâm cùng bọn người Khắc Lôi Nhã nhanh chóng đi ra khỏi đám người. Sau khi rời đi vội vàng, Kiệt Sâm quay đầu lại, nhìn qua luận võ đài chung quanh, nhìn thấy vô số ánh mắt quỷ dị của dân chúng, khóe miệng của Kiệt Sâm xuất hiện nụ cười khổ. Hắn sở dĩ giảng giải cho Dong Thánh nghe, chỉ bởi vì nhìn ra Dong Thánh là luyện kim đại sư chân chính, nhưng tạo thành hiệu quả oanh động rất lớn, nhưng Kiệt Sâm không nói được gì. Hai gã tuyển thủ top tám vừa chấm dứt chiến đấu, một bên thua đã tìm đến một bên thắng mình, thậm chí còn yêu cầu được bái sư. Chuyện hí kịch như thế, bất kể là đặt ở địa phương nào, đều xem như một tin tức vô cùng oanh động, mà dân chúng cũng ưa thích nghe ngóng chuyện như vậy. Nhưng chuyện này đã phát sinh rồi, Kiệt Sâm cũng không muốn tiếp tục dây dưa với nó nữa, lúc này đi về lôi đài của Khắc Lạp Khắc cùng Tác Phỉ Á đang chiến đấu. - Xoạt! Không đợi mọi người đi đến trước lôi đài của Khắc Lạp Khắc cùng Tác Phỉ Á, một tiếng nổ cực lớn và linh lực chấn động mạnh mẽ, bắt đầu từ lôi đài xa xa truyền tới. Khắc Lạp Khắc cùng Tác Phỉ Á với tư cách là hai trong ba tuyển thủ mạnh nhất, hai người bọn họ quyết đấu, hấp dẫn tám phần mười người tới xem, cả luận võ đài có tiếng người huyên náo, người ta tấp nập, cơ hồ không thể chen lọt vào trong. Kiệt Sâm xâm nhập vào trong đám người, đồng thời ánh mắt nhìn về phía trong đám người, ở đằng kia, trên lôi đài cao lớn, hai đạo nhân ảnh đang đứng ngạo nghễ đối mặt với nhau. - Khắc Lạp Khắc! - Tác Phỉ Á! Trong nội tâm của Kiệt Sâm thấp giọng lẩm bẩm, ánh mắt lợi hại nhìn chăm chú lên tòa lôi đài. Giờ phút này, cả lôi đài đã biến thành một mảnh hỗn độn, lôi đài dài và rộng trăm mét cũng đã vỡ ra từng mảnh, mà mặt ngoài của lôi đài, có vô số đá vụn mọc lên như rừng, khủng bố dị thường, từng khe rãnh cực lớn giống như có ma thú cày xới qua, đem cả lôi đài gọt đi hai thước, tỏ rõ trình độ chiến đấu thảm thiết của mình. Trên lôi đài, ánh mắt của Khắc Lạp Khắc lạnh như băng, toàn thân giống như lợi kiếm xuất võ, kiếm khí sắc bén tung hoành bốn phía, mơ hồ phát tán pháp tắc kinh người. Trên người hắn, vết máu loang lổ, trường bào kim sắc thiếu đi một góc. Đối diện, đến từ Uy Thiên Đế quốc Tác Phỉ Á cũng đứng ngạo nghễ trên lôi đài, hào quang thánh khiết bao phủ toàn thân của nàng, giống như cửu thiên tiên nữ, thần thánh mà yên lặng. - Bách! - Đông! Thời điểm Kiệt Sâm nhìn qua, từ trên người của hai tuyển thủ có linh lực chấn động mạnh mẽ, hai đạo hào quang màu vàng và màu trắng phát ra ngoài. Khí tức linh lực cường hãn, giống như núi lửa phun trào, mang theo tro bụi tới thế giới này. - Chết đi! Trong miệng Khắc Lạp Khắc gào thành tiếng, trong tay cũng chém mạnh xuống. - Kim Chi Áo Nghĩa Phá Toái Hư Không! - XÍU...UU!! Trường kiếm của Khắc Lạp Khắc đánh một kích về phía trước, một kích này đánh xuống, cả thanh kiếm cứ như đâm vào không khí. - Bồng! - Bồng! - Bồng! - Bồng! Hư không bị nghiền nát, không gian trực tiếp bị đánh trúng một lỗ thủng cực lớn, giống như là vòng tròn, giống như một cái hố sâu, cái lỗ thủng không gian này bạo liệt ra ngoài, hình thành một con đường thẳng tắp, không ngừng lan về phía Tác Phỉ Á mà đi, càng về sau, uy lực càng khủng bố, lỗ thủng không gian cũng càng lớn. - Quang chi áo nghĩa Thánh Quang Phổ Chiếu! Đối diện, thần sắc Tác Phỉ Á bình tĩnh, chú ngữ tối nghĩa trong miệng của nàng không ngừng vang lên, ngay cả quyền trượng cũng phát sáng rực rỡ, lập tức rút sạch toàn bộ linh lực trong cơ thể của nàng, nhắm ngay Khắc Lạp Khắc công kích tới trước. - Xùy! Hào quang sáng chói như sao chổi lướt qua bầu trời đêm, đến mức không khí cũng dẫn xuất rung động từng cơn, không gian giống như giấy, bị rách nát tung tóe. - Oanh! Hai đạo công kích một vàng một trắng lan ra chung quanh, sau đó là một tiếng nổ cực lớn kết thúc tất cả mọi thứ. Cả lôi đài bị hào quang màu vàng và màu trắng này bao phủ, không nhìn thấy cái gì, thế nhưng sau đó, cả lôi đài tràn ngập linh lực đáng sợ, rung động lắc lư mạnh mẽ, làm cho cả võ đài đung đưa, thần sắc của tất cả mọi người nhịn không được mà kinh hãi, không có người nào không biến sắc. - Công kích thật đáng sợ. Đột nhiên con mắt Kiệt Sâm mở lớn: - Kim chi pháp tắc, quang chi pháp tắc, phát động công kích với nhau, ngay cả không gian cũng bị đánh nát, hai người này lĩnh ngộ pháp tắc thuần túy, tuyệt đối đã đạt tới tình trạng đáng sợ, thậm chí không kém gì một ít bát giai Đế Linh Sư bình thường. Kiệt Sâm phải thừa nhận, hai người này lĩnh ngộ phương diện pháp tắc, vượt xa thất giai cấp thấp Hoàng Linh Sư, kể cả bản thân của hắn. - Tên Khắc Lạp Khắc này... Một bên, trong miệng của Lôi Nặc kinh hô, trong lòng cũng không thể bình tĩnh, với tư cách kim hệ Đế Linh Sư, cùng là kim hệ Linh Sư, lĩnh ngộ chín thức bí pháp, đối với kim hệ pháp tắc, Lôi Nặc hiểu rất sâu đậm, vào thời này, Khắc Lạp Khắc mặc dù là thất giai cao cấp Hoàng Linh Sư, nhưng phương diện lĩnh ngộ pháp tắc rất cao. Nhưng so với Lôi Nặc là người lĩnh ngộ trụ cột của kim hệ, yếu hơn không bao nhiêu, không sai biệt lắm đạt tới thức thứ tư Vạn Kiếm Quy Tông. Lôi Nặc mắt nhìn về phía Kiệt Sâm, lần đầu tiên, Lôi Nặc cảm thấy Kiệt Sâm đạt chức quán quân, có một tia lo lắng. Thực lực Kiệt Sâm, với tư cách là phụ thân, Lôi Nặc hiểu rành mạch, Kiệt Sâm cường đại, Lôi Nặc cũng quá rõ ràng, thấu hiểu rất rõ, dù sao hắn mới chỉ đạt tới lục giai cao cấp Tôn Linh Sư, chênh một cảnh giới a. Trên lôi đài, sương mù nhanh chóng tán đi, tất cả mọi người trừng lớn hai mắt, nhìn vào giữa lôi đài. Ở giữa lôi đài chỉ còn một thân ảnh đang đứng. - Là Khắc Lạp Khắc ! - Khai La đế quốc Khắc Lạp Khắc ! - Là hắn! Nhìn thấy bóng người kia, trong đám người lập tức xuất hiện tiếng kinh hô. - Tác Phỉ Á đâu rồi? - Uy Thiên Đế quốc Tác Phỉ Á đâu rồi? Mọi người đang tìm kiếm thân ảnh của Tác Phỉ Á trên đài, rốt cục đống đá vụn không còn, mọi người phát hiện môt thân ảnh ở đâu đó. Máu tươi, máu tươi lan xuống trường bào màu trắng, làm cho mọi người cảm thấy kinh ngạc, thấy một màn như vậy, tất cả mọi người đã yên tĩnh lại, trong không khí tràn ngập hương vị áp lực. Bên ngoài tràng, trọng tài Song Tháp nhìn thấy màn này, cũng nhảy lên lôi đài, phát hiện Tác Phỉ Á đã triệt để bất tỉnh, lúc này mới tuyên bố: - Trận đấu này, đến từ Khai La đế quốc Khắc Lạp Khắc chiến thắng, tấn cấp vòng tiếp theo.