Cho đến lúc này, Khắc Lôi Nhã vẫn nhớ mãi lời hứa hẹn với Kiệt sâm, đặt nó ở vị trí đầu tiên của mình. Lúc này, gió mát thổi lá cây, mặt trời mới mọc, xa xa có tiếng chim kêu hoảng loạn, Kiệt Sâm không thể kìm được, quay người nhìn về phía Vi Tư Đặc cùng Mạc Nhĩ La hai người. Vốn ánh mắt nhìn về phía Khắc Lôi Nhã nhu hòa, trong nháy mắt này, đã biến thành đỏ bừng, biểu lộ vô cùng dữ tợn, giống như Tu La tới từ địa ngục, ánh mắt kia ẩn chứa sát khí lạnh như băng, giống như làm cho cả núi rừng, vào thời khắc này, đi vào mùa đông lạnh giá. Bỗng nhiên hắc sắc trọng kiếm trong tay của hắn chỉ vào đối phương, hàn phong đen kịt, tản ra hào quang sâm lãnh, âm thanh lạnh như băng, trong núi rừng, vang vọng không nghỉ. - Chính là các ngươi đả thương Khắc Lôi Nhã a, ta không quản các ngươi là ai, hôm nay, mạng của các ngươi, ta thu. Đối diện, Vi Tư Đặc cùng Mạc Nhĩ La nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng của Kiệt Sâm, khóe miệng cũng xuất hiện sát cơ nồng đậm. - Tiểu tử, khoác lác không phải nói như vậy, ngoan ngoãn cút đi cho ta, hai chúng ta có thể không so đo hành động của người lúc nãy, nếu không, ngươi sẽ cùng chết với Ngân Nhãn Ma Nữ ngay tại đây. Kiệt Sâm lúc này cười lên, nhưng nụ cười kia, làm cho những tuyển thủ đang ẩn nấp ở chung quanh cảm thấy đáy lòng rét lạnh. - XÍU...UU! Thân hình hắn lập tức hóa thành tàn ảnh màu đen, nhắm ngay Vi Tư Đặc cùng Mạc Nhĩ La hai người lao đi, ở sau lưng có lôi điện chi dực gia tốc, thân hình hắn nhanh tới mức khó nắm bắt. - Phi hành linh kỹ sao? Vi Tư Đặc xuất hiện nụ cười lãnh ý. - Ngươi không nên cho rằng chỉ ngươi mới có. - Phong Chi Tường Dực! Trong miệng hắn hừ lạnh lên tiếng, một đạo màu xanh nhạt, cánh chim như trong suốt ngưng tụ sau lưng Vi Tư Đặc, linh lực phun ra, thân hình của Vi Tư Đặc bay vút lên không trung. - Gió táp, tụ Trường kiếm của hắn ngưng tụ thành vô số đạo kiếm ảnh, trên không trung hình thành từng đạo phong hệ khí lưu, hàng trăm hàng ngàn đạo kh xoáy đột nhiên tụ lại, trong chốc lát bay về phía của Kiệt Sâm, điên cuồng lao đi. Mà dưới đáy, trên người của Mạc Nhĩ La xuất hiện vô số đạo hào quang màu vàng đất, mấy đạo linh hoàn không ngừng hiện ra trên đỉnh đầu của hắn, thổ hệ nguyên tố ngưng tụ trên người hắn, hình thành một tầng hộ khải của Mạc Nhĩ La, đồng thời, nham thạch trên mặt đất nứt toát ra, lơ lửng trên không trung, hình thành một bóng hình cực lớn. - Nham thạch cuồng bạo! Trong miệng của Mạc Nhĩ La xuất hiện tiếng gào thét, trong hai mắt xuất hiện thần quang màu vàng, bóng nham thạch đầy trời, giống như một ngọn núi lửa đang phun trào, phô thiên cái địa nhắm vào Kiệt Sâm lao đi. Bóng nham thạch và phong nhận nhanh chóng kết hợp với nhau, hình thành một cổ phong bạo cường đại chưa từng có, nhắm ngay Kiệt Sâm đang lao đi cực nhanh, như muốn nuốt chừng Kiệt Sâm vậy. Đến mức, trên mặt đất, vô số nham thạch không ngừng nổ tung, mặt đất cũng run rẩy lên, cây cối chung quanh bị nham thạch đánh trúng, hóa thành gỗ vụn, cuối cùng biến mất trong vô hình. Đối mặt với Kiệt Sâm, trong nội tâm của Vi Tư Đặc cùng Mạc Nhĩ La không có chút chủ quan nào, lập tức xuất toàn bộ vốn liếng của mình ra ngoài. - Quá kinh khủng, thật sự là quá kinh khủng... - Xong, thiếu niên kia chết chắc. Nhìn thấy một màn khủng bố này, xa xa, tất cả tuyển thủ đang vây quanh vô cùng hoảng sợ, trên mặt tràn ngập kinh hãi. Chỉ có linh lực chấn động truyền ra ngoài, cũng làm toàn thân của bọn họ khó chịu, khó có thể hô hấp, nhưng bọn họ không cho rằng, Kiệt Sâm ở trung tâm gió lốc, đối mặt với tình huống như thế, công kích khủng bố như thế, cho dù la thất giai cấp thấp Hoàng Linh Sư, một khi bị đánh trúng, cũng phải bị trọng thương a. Trong nội tâm của tất cả mọi người vô cùng kinh hãi, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào trong sân. Trong lòng bọn họ, Kiệt Sâm bị công kích như thế, chỉ sợ lập tức trọng thương và chết. - Thiếu gia! Đứng ở nơi đó, phục dụng dược tề trị liệu, Khắc Lôi Nhã đứng lên, lo lắng nhìn vào trong. Trên bầu trời, khóe miệng của Vi Tư Đặc xuất hiện một tia vui vẻ lãnh khốc. Đúng lúc này ―― - Oanh... Một tiếng nổ cực lớn không ngừng truyền ra ngoài, nham thạch vỡ vụn bay đầy trời, linh lực khủng bố tràn ra ngoài, tràn ngập trong bụi mù, một bóng người màu đen bị nổ trúng vẫn đứng đó, đá đi tới trước mặt của Mạc Nhĩ La. Một cổ linh lực hỏa hệ nồng đậm tràn ngập trên người của hắn, một đạo linh hoàn màu vàng treo lơ lửng trên đầu của Kiệt Sâm, xuất hiện phía sau hắn. Một con chim lửa toàn thân có hỏa diễm bao quanh xuất hiện, ngọn lửa này và hư ảnh con chim xuất hiện, nhiệt độ của khu rừng tăng lên vài chục độ, một cổ uy áp lực lớn hàng lâm khu rừng này, một ít tuyển thủ có thực lực kém dưới uy áp này, lập tức hít thở không thông, thoáng cái té lăn trên đất. Dưới năng lượng hỏa hệ cường đại này, ánh mắt của Kiệt Sâm lạnh như băng, không mang theo một tia cảm tình, toàn thân cơ hồ hóa thành com chim lửa khổng lồ, trong cơ thể vận chuyển Linh Thần Quyết, linh lực lục giai hiện ra, hắc sắc trọng kiếm trong tay chém xuống. - Cái này... Làm sao có thể... Mạc Nhĩ La trừng to hai mắt, khó có thể tin nhìn qua Kiệt Sâm ở trước mặt, hồn nhiên không rõ Kiệt Sâm vì cái gì có thể phá tan công kích của mình và Vi Tư Đặc chứ? Nhưng thời điểm này, hắn cũng bất chấp nhiều như vậy, linh lực màu vàng tụ tập quanh người, một áp giáp đen kịt bao phủ toàn thân của hắn, đồng thời, trường kiếm tron tay của hắn xuất hiện trước mặt của Kiệt Sâm, mạnh mẽ đánh tới. - Phượng Diễm Tam Điệp Lãng. Một âm thanh vang vọng cả núi rừng nơi đây, hắc sắc trọng kiếm trong tay của Kiệt Sâm, sau một khắc, cùng trường kiếm của Mạc Nhĩ La, trùng trùng điệp điệp đụng vào nhau. - Ầm ầm... Tiếng nổ mạnh kinh thiên động địa vang lên khắp nơi, khó có thể hình dung linh lực cường đại này, giống như núi lửa đang phun trào ra ngoài, có rung động mang theo tất cả mọi thứ. Vô số nham thạch trên mặt đất nứt toát ra, tứ tán vẩy ra, thanh thế to lớn, ngay cả Mạc Nhĩ La, cũng bị đánh bay ra ngoài, đụng vào một cây đại thụ sau lưng, trong tiếng răng rắc rồi ngã đổ, cây đại thụ hóa thành mãnh vụn, ầm ầm sụp đổ. - Phốc phốc... Một ngụm máu tươi, từ trong miệng của Mạc Nhĩ La phun ra ngoài, khải giáp bằng linh lực bên ngoài thân thể của hắn, cũng không ngừng có vết rách lan tràn ra chung quanh, rồi sau đó hóa thành thổ hệ nguyên tố nồng đậm, tiêu tán trong không khí. - Mạc Nhĩ La... Trên bầu trời, Vi Tư Đặc gào thét thành tiếng, linh lực du đãng quanh thân, trường kiếm trong tay chém xuống, nhanh chóng hình thành một đạo phong nhận hắc sắc, nhắm ngay Kiệt Sâm, bổ xuống nhanh như điện. Khóe miệng của Kiệt Sâm cười lạnh, thân hình nhanh chóng lùi lại, tránh đi đến. - Mạc Nhĩ La, ngươi không sao chớ! Trên bầu trời, Vi Tư Đặc nhanh chóng hạ xuống bên người của Mạc Nhĩ La, trong miệng lo lắng hỏi thăm, ánh mắt của hắn nhìn về phía Kiệt Sâm, mang theo kiêng kị thật sâu. - Yên tâm đi, ta không sao...