Những ngày tiếp theo Kiệt Sâm cùng Đề Da Lợi Á hoàng tử bọn họ du lãm Ngọc Linh Thành đồng thời an bài một ít sự tình của Thải Hồng Tháp, dù sao trong ý định tiếp theo của Kiệt Sâm, chỉ cần xong sự tình đấu giá hội hắn chuẩn bị mang theo Lạc Khố Ân đi Hỗn Loạn Lĩnh gặp phụ thân của mình cùng A Cơ Mễ Đức bọn họ. Rốt cục sang ngày thứ năm bốn người Đề Da Lợi Á hoàng tử chuẩn bị quay về đế đô. Vì cảm tạ Đề Da Lợi Á hoàng tử bọn họ đến cổ động, Kiệt Sâm đều tặng lễ vật cho bốn người. Đối với ba người Kha Nhĩ Sâm, Hi Mông Tư cùng Ba Liên Đạt Nhân, Kiệt Sâm cho mỗi người cách điều chế một loại linh dược. Ngay lúc ban đầu Kha Nhĩ Sâm bọn họ còn chưa thèm để ý, dù sao ba người bọn họ một là cao tầng Linh Dược Sư Tháp, hai người là đại sư Linh Dược Sư Viện đế quốc, đối với người khác mà nói có lẽ tìm kiếm cách điều chế linh dược là vô cùng khó khăn, nhưng đối với bọn họ mà nói cũng không quan trọng. Nhưng khi bọn họ chứng kiến cách điều chế trong tay, ba người đều sợ ngây người, ngay lập tức trên mặt lộ ra vẻ hưng phấn cuồng nhiệt. Kiệt Sâm cho bọn họ cách điều chế cũng không phải cách điều chế bình thường, mà giống như kiểu điều chế cải tiến bát giai trị liệu dược tề kiểu mới của Hi Mông Tư đại sư. Kiệt Sâm đến từ đời sau, cách điều chế linh dược tề trong đầu thật sự có rất nhiều, trong đó tuyệt đại đa số đều vượt xa khỏi tri thức thời đại này, tùy tiện lấy ra một chút đều có thể làm linh dược sư điên cuồng, đương nhiên chính bởi vì như thế nên Kiệt Sâm mới không dám tùy ý đưa ra. Mà Đề Da Lợi Á hoàng tử, Kiệt Sâm tặng một bình hoàng cấp linh dược tề thất giai. Ngay lúc ban đầu Đề Da Lợi Á hoàng tử còn từ chối, tuy hoàng cấp linh dược tề làm các tỉnh đốc đều xem như bảo bối, nhưng hắn là hoàng tử đế quốc cũng không quá quan tâm đồ vật này. Nhưng đợi đến khi Đề Da Lợi Á hoàng tử biết rõ công hiệu của linh dược tề, hắn liền đoạt lấy trong tay Kiệt Sâm, sau đó xem như bảo bối bỏ vào trong không gian giới chỉ của mình. Bình hoàng cấp linh dược tề kia là Kiệt Sâm chuyên môn phối chế ra dùng tăng lên nồng độ huyết mạch trong thân thể Đề Da Lợi Á hoàng tử, có thể làm huyết mạch của hắn càng thêm tinh thuần, khi tu luyện công pháp gia tộc càng thêm thuận buồm xuôi gió, sau này muốn tăng lên cấp bậc cũng sẽ nhanh hơn. Sau khi đưa tiễn bốn người Đề Da Lợi Á hoàng tử, Kiệt Sâm biết rõ đã tới lúc mình mang theo Lạc Khố Ân tiến về Hỗn Loạn Lĩnh. Ngày hôm sau Kiệt Sâm an bài xong xuôi hết thảy liền cùng Lạc Khố Ân lặng yên rời khỏi Ngọc Linh Thành, bước lên con đường quay về Hỗn Loạn Lĩnh. Hỗn Loạn Lĩnh, Tích Lan Thành. Tích Lan Thành nằm phía đông Hỗn Loạn Lĩnh, là một trong vài tòa thành trì cỡ lớn không nhiều phía đông, cũng là một trong mấy chục tòa thành trì quy mô lớn của Hỗn Loạn Lĩnh, có vị trí địa lý cực kỳ trọng yếu. Giờ phút này tòa thành vốn thật phồn hoa cường thịnh nhưng đã biến thành một mảnh bừa bộn, đại đội binh sĩ đang thanh lý đại lượng thi thể trong thành trì, trong cảnh hoang tàn đổ nát thê lương không ngừng có khói đặc bốc lên, máu tươi nhuộm đỏ cả mặt đất tạo cho người một loại cảm giác hoang vu thê thảm. Những binh lính kia sắc mặt dữ tợn, không ngừng sưu tầm khắp hai bên đường, thanh âm đập phá đùng đùng vang lên bên tai không dứt, toàn bộ Tích Lan Thành biến thành một mảnh tiêu điều. Ở vị trí cửa thành phía đông Tích Lan Thành, một nhóm trung niên nhân khí thế bưu hãn, trong người tản mát ra khí tức linh lực mạnh mẽ đang đứng, nhìn lên bầu trời phía đông. Từ khí tức toát ra trên nhóm người kia là có thể thấy được những người này đều là hoàng linh sư thất giai, cũng là thủ lĩnh của thập tam vương quốc tham gia tấn công Hỗn Loạn Lĩnh lần này. - Toa Lãng, khi nãy các binh sĩ đã sưu tầm qua rồi, Tích Lan Thành cũng giống như những thành trì trước kia, trước khi chúng ta phá thành đại bộ phận người đã được chuyển đi, hơn nữa rất nhiều vật phẩm quý trọng đều được mang đi, Linh Dược Sư hiệp hội cùng thành chủ phủ đều bị chuyển sạch sẽ hoàn toàn, cả một cọng lông cũng không tìm được, thật là đáng chết! Một nam nhân bưu hãn mặt mày đỏ bừng ồm ồm mắng to. - Hừ, dạo gần đây binh sĩ Hỗn Loạn Lĩnh cùng dân chúng càng lúc càng biết trốn tránh, một khi không địch lại thì lập tức bỏ chạy ngay cả bóng người cũng không thấy, vứt bỏ lại một tòa thành trống, thật sự là nhát như chuột! Một trung niên nhân khác hừ lạnh lên tiếng. - Những binh lính thì không nói gì, mấu chốt là đám hoàng linh sư của Hỗn Loạn Lĩnh, ngay từ đầu sau khi bị chúng ta đánh chết hai tên hiện tại nguyên một đám biết học khôn, một khi tình huống không đúng liền uống linh dược tề sau đó thoát ly chiến trường, hiện tại nhiều ngày như vậy ngoại trừ ban đầu đánh chết được hai tên hoàng linh sư thất giai kia, còn chưa đánh chết được thêm người nào, ngược lại bởi vì chúng ta truy kích quá sâu không cẩn thận lại bị chết hai người, thật sự là xui! - Ha ha, dù sao chết là Thanh Thạch vương quốc Cao Đăng cùng Á Địa vương quốc Ca Địch Á, chỉ cần không phải Hải Môn vương quốc ta là được! Nam nhân mặt đỏ cười nói, trong mắt mang theo vẻ khinh thường: - Cao Đăng cùng Ca Địch Á kia cũng chỉ là hoàng linh sư thất giai đê cấp, vì chiến công, vì muốn bắt được thêm linh dược sư luôn liều lĩnh xông lên trước, thật sự là ngu ngốc, tuy nhân số cùng thực lực của đối phương không bằng chúng ta nhưng không phải chỉ hai hoàng linh sư thất giai đê cấp đủ khả năng đối phó, ngu ngốc xông lên không phải là đi tìm chết sao! - Cáp Địch, đã đủ rồi, hiện tại nam vực thập tam vương quốc là một thể, ta mặc kệ Hải Môn vương quốc cùng Thanh Thạch vương quốc và Á Địa vương quốc trước kia có ân oán gì, hiện tại chúng ta đều là chiến hữu, nếu để cho ta nghe được ngươi còn nói như vậy cũng đừng trách tổng chỉ huy như ta không khách khí đối với ngươi, đem ngươi điều sang đội ngũ khác! Đứng trước đám người là một trung niên nhân sắc mặt nghiêm túc cương nghị mặc trường bào màu vàng, trong miệng lạnh lùng lên tiếng biểu lộ đạm mạc. Nam nhân mặt đỏ lập tức im miệng không nói tiếp, tuy hắn cùng Toa Lãng đều là hoàng linh sư thất giai cao cấp nhưng Toa Lãng là đệ tam cao thủ của đệ nhất vương quốc Địch Khắc trong thập tam vương quốc, phía trước có đệ nhất cao thủ Sử Lai Mẫu tọa trấn, tuy trên thực lực hắn không sợ Toa Lãng nhưng căn bản không dám trêu chọc người kia. Đúng lúc này… Xa xa trên bầu trời đột nhiên xuất hiện mấy thân ảnh màu đen nhanh như thiểm điện hướng bên này bay vút tới. Mấy điểm đen kia ban đầu chỉ như hạt vừng nhưng sau một lát biến thành lớn hơn, tốc độ cực nhanh, chỉ thoáng chốc mấy đạo thân ảnh đã xuất hiện trước mặt mọi người. Chứng kiến mấy người kia, mấy người đang đứng thủ hộ ngay cửa thành liền trở nên nghiêm túc, cung kính nhìn mấy thân ảnh đang bay tới kia. - Sưu! Sưu! Sưu! Sáu tiếng xé gió vang lên, ngay lập tức sáu người từ trên trời giáng xuống, rơi xuống trước mặt nhóm người kia, uy áp đáng sợ từ trên sáu người nọ không ngừng phóng thích, làm mười tên hoàng linh sư thất giai có loại cảm giác không thở nổi. Đế cấp uy áp, sáu người nọ đều là đế linh sư bát giai. - Đại nhân! Một đám hoàng linh sư đều cung kính lên tiếng. Sáu người kia đều gật gật đầu, sau đó một đám người đi thẳng vào Tích Lan Thành.