Cẩm Y Sát

24,241 chữ
606 lượt xem
Editor: Qingyun Trần Vũ Huyên bị liếc mắt một cái mà mồ hôi lạnh ứa ra, khi Chỉ Huy Sứ nhìn như vậy, thường sẽ có người gặp xui xẻo. Trần Vũ Huyên véo người mình một cái, cưỡng ép bản thân trấn định lại, đối mặt với đám người Lương gia nói: "Vị cô nương này là muội muội của người hầu trong phủ ta, không phải là nô tỳ của ta. Mong chư vị chớ hiểu lầm, mọi người mà khinh mạn nàng, đó là khinh mạn ta." Trần Vũ Huyên từ nãy tới giờ vẫn luôn tỏ vẻ khách khí, không nghĩ tới đột nhiên thay đổi sắc mặt. Lương gia người nguyên tưởng rằng đây là Trần Vũ Huyên thiếp thất, nhưng mà bọn họ mới lộ ra chút ý tưởng, Trần Vũ Huyên liền nghiêm túc lên, thậm chí nói ra "Khinh mạn nàng đó là khinh mạn ta" nói. Lương gia người hai mặt nhìn nhau, không rõ nữ tử này thân phận, nhưng ít ra biết, nữ tử này không thể chậm trễ. Cứ như vậy, chuyện Vương Ngôn Khanh vừa tra hỏi liền không thể bỏ mặc. Lương Văn thị vốn không muốn tự hạ thấp thân phận nói chuyện với một nô tỳ, nhưng thấy Trần Vũ Huyên tỏ thái độ, bà ta không thể không ra mặt, đáp: "Lời nói của vị cô nương này, thiếp thân không thể nào trả lời được. Đại thiếu gia là người độc lai độc vãng, bình thường không thân thiết với người trong phủ. Khi lão gia vẫn còn tại thế, đại thiếu gia đã luôn cổ quái như vậy rồi. Hiện giờ lão gia qua đời, càng không ai có thể quản hắn. Thiếp thân cũng chỉ là kế mẫu, không dễ dàng khi hỏi thăm sự tình của đại thiếu gia. Thiếp thân thấy hắn ra cửa, chỉ cho rằng hắn đi ra ngoài thăm bạn như ngày thường, nào biết hắn vừa đi liền không thấy tung tích. Thiếp thân thân là một phụ nhân bình thường chỉ quanh quẩn trong nhà nào có trải qua sự tình này. Khi phát hiện ra, thiếp thân lo sợ đến mức hoảng hốt, vội vã gọi ba vị tộc lão tới đây để bàn bạc nghĩ cách. Còn đại thiếu gia trong lòng có chuyện gì khó xử......!Hắn chưa từng nói qua với người trong nhà, làm sao thiếp thân biết được đã xảy ra việc gì?" Khi Lương Văn thị nói chuyện, tầm mắt không khỏi hướng tới trên người Vương Ngôn Khanh. Lúc trước đứng ở cửa đón khách bà ta đã chú ý tới, trong đội ngũ của Trần Thiên Hộ có một vị nữ tử có tư thái rất gây chú ý. Hiện giờ nhìn kỹ lại, bà ta mới thấy không riêng tư thái mà dung mạo của nàng ta cũng vô cùng xuất sắc. Lương Văn thị trong lòng thầm kinh ngạc, tầm mắt rơi xuống người bên cạnh, bà phát hiện nam tử bên cạnh kia cũng phong thái nghiêm nghị, dáng vẻ đường đường. Nội tâm Lương Văn thị đầy nghi hoặc, hai người như vậy lại chỉ là người hầu Trần gia thôi sao? Trên đời này còn có kiểu người hầu có phong thái như vậy? Vương Ngôn Khanh không để ý tới ánh mắt Lương Văn thị, toàn bộ quá trình nàng đều chăm chú quan sát biểu cảm khuôn mặt của Lương Văn thị. Vương Ngôn Khanh phát hiện khi nói chuyện, tầm mắt của bà ta mơ hồ, đôi mắt chuyển động rất nhanh, khi nhắc đến Lương Dung, môi trên của bà ta trên hơi nâng lên, hai bên khóe môi một bên cao một bên thấp, nhưng lúc Lương Văn thị nói bản thân không biết Lương Dung đang ở đâu, bà ta lại nhấp môi dưới. Vương Ngôn Khanh trong lòng khẽ hừm một tiếng, thầm nghĩ Lương Văn thị đang nói dối. Khi Lương Văn thị nhắc tới Lương Dung mất tích, biểu tình bi thương bất lực, thanh âm lã chã chực khóc, nhìn thế nào cũng thấy là sự bất lực của một kế thất, nhưng cái chính là, động tác khẽ mím môi lại bán đứng bà ta. Có thể thấy, Lương Văn thị đối với Lương Dung rất có địch ý, hơn nữa, bà ta chắc chắn biết hướng đi của Lương Dung. Vương Ngôn Khanh hỏi: "Lương thái thái, không biết người có còn nhớ rõ ngày nào không nhìn thấy Lương Dung không?" Lương Văn thị ngón tay bóp khăn, nhíu mày suy nghĩ một hồi, nói: "Hình như là ngày mười bảy tháng trước." Giống với lời nói của nha hoàn kia. Vương Ngôn Khanh chú ý tới Lương Văn thị gắt gao nắm chặt tay, không tỏ thái độ gì khác lạ, lại hỏi: "Vì sao lại cố tình là vào ngày mười bảy? Ngày này có cái gì đặc thù sao?" Lương Văn thị cầm lấy khăn, đè đè gương mặt, nói: "Làm sao thiếp thân biết được? Cô nương là người nào, vì sao lại quan tâm sự việc đại thiếu gia của phủ chúng ta vậy?" Trong lúc Vương Ngôn Khanh hỏi chuyện, Lục Hành yên lặng đứng ở bên cạnh lắng nghe. Hắn nghe được lời Lương Văn thị nói, ngẩng đầu, bình tĩnh mà liếc nhìn bà ta một cái: "Như thế nào, không thể hỏi sao? Lương Dung mất tích nửa tháng cũng không thấy ai báo cáo, hiện giờ chỉ hỏi thời gian mất tích, các ngươi liền tìm mọi cách thoái thác. Rốt cuộc các ngươi muốn làm cái gì?" Trong nháy mắt, Lương Văn thị như bị đồ vật lạnh lẽo nào đó nhắm tới, sợ hãi đến không thể động đậy. Còn ba cái tộc lão cũng có chút kinh hoảng, quay mặt nhìn nhau. Người này thật sự là thị vệ Trần gia sao? Chỉ là một nô bộc, thế nhưng bộ dạng của hắn không khỏi quá xuất sắc tuấn mỹ, quan trọng nhất chính là cách hắn nói chuyện mang khí thế không giận mà uy, nào có giống như một tùy tùng, trông giống chủ tử của Trần Vũ Huyên hơn. Trần Vũ Huyên thấy tình hình không đúng, nhanh chóng ra mặt nói: "Nếu ngày mười bảy tháng trước Lương đại thiếu gia ra khỏi phủ, hiện tại vẫn chưa trở về quả thật không quá thích hợp. Theo lệ thường, cuối năm Cẩm Y Vệ sẽ phải xử lý xong một đống công việc còn tồn đọng, nói không chừng mấy ngày tới Trần Đô Chỉ Huy Sứ cùng Lục Chỉ Huy Sứ đến lấy sổ con của Lương gia tập Thiên Hộ. Ở thời điểm này Lương đại thiếu gia lại mất tích, nếu để truyền tới bên trên chỉ sợ có chút phiền phức. Phòng Lương Dung ở chỗ nào, dẫn ta qua đi nhìn xem, nói không chừng có thể tìm được chút manh mối." Lương Văn thị cau mày, nói: "Chuyện trong nhà, sao thiếp thân dám làm phiền Trần Thiên Hộ. Thiên hộ còn phải về quê thành hôn, nếu để chậm trễ thời gian......" "Không sao." Trần Vũ Huyên khoát tay, nói, "Ta cùng Lương huynh nhất kiến như cố, trong thâm tâm vẫn luôn coi Lương huynh là đại ca. Hiện giờ Lương huynh đi rồi, đại thiếu gia lại không biết tung tích, sao ta có thể bỏ mặc được chứ? Không biết phòng Lương Dung ở nơi nào, ta thuận tiện đi tới xem sao?" Trần Vũ Huyên chủ động đưa ra hỗ trợ, tộc lão cầu còn không được? Không đợi Lương Văn thị nói chuyện, tộc lão liền chắp tay nói: "Chuyện này có gì không tiện chứ, Trần thiên hộ nguyện ý ra tay tương trợ, chúng ta vô cùng cảm kích. Đại thái thái, mau cho người dẫn đường Trần Thiên Hộ." Lương Văn thị há miệng thở dốc, muốn nói cái gì lại nhịn xuống. Bà ta đứng lên, vò khăn cười nói: "Vậy làm phiền Trần Thiên Hộ. Thiên Hộ theo thiếp thân đi bên này." Lương Văn thị mỉm cười tự nhiên, nhưng sau khi bà ta nói xong, lại khẽ liếm môi dưới. Vương Ngôn Khanh đem sự việc thu hết vào đáy mắt, nàng lui về sau một bước, tránh ra cửa. Lương Văn thị dẫn Trần Vũ Huyên đi qua trước mặt nàng, đi theo phía sau là Lương gia tam lão, Lương Bân. Chờ tất cả mọi người rời khỏi đây, Lục Hành mới quay mặt nói với Vương Ngôn Khanh nói: "Đi thôi." Vương Ngôn Khanh gật đầu, nhấc làn váy bước ra khỏi cửa, Lục Hành đi theo phía sau nàng. Nương động tác bước ra khỏi cửa, Vương Ngôn Khanh nói khẽ với Lục Hành nói: "Bà ta đang nói dối." Lục Hành "Ừ" một tiếng, thoạt nhìn cũng không ngoài ý muốn, ngược lại rất có hứng thú hỏi: "Vì sao?" "Khi muội thăm dò hỏi bà ta sự tình ngày mười bảy đó, bà ta vẫn liên tục vò khăn chống đỡ. Trần Vũ Huyên nói muốn đi xem nơi ở của Lương Dung, bà ta khẽ liếm môi. Khi mà khẩn trương, căng thẳng sẽ làm cho môi bị khô, yêu cầu Trần Vũ Huyên đã khiến cho bà ta khẩn trương." Lục Hành nhướng mày, trong lòng rất là thán phục. Khẩn trương sẽ làm môi khô là phản ứng của thân thể theo bản năng, không chịu sự khống chế, chỉ sợ bản thân Lương Văn thị cũng không ý thức được, bà ta chỉ liếm môi một chút mà đã để lộ sơ hở. Lục Hành cùng Vương Ngôn Khanh bởi vì nói chuyện mà bị bỏ xa ở phía sau, chờ đến khi bọn họ tới nơi, cửa phòng Lương Dung đã vây đầy người. Lương Văn thị lấy ra chìa khóa, không hề khác thường mà mở khóa. Vương Ngôn Khanh từ phía xa đứng ở sau đám người, nhìn chăm chú vào động tác của Lương Văn thị, dò hỏi: "Lương Dung chỉ là ra khỏi phủ, không phải không trở lại, vì sao lại phải khóa cửa?" Tay Lương Văn thị tay hơi ngưng lại, ngay sau đó vặn chìa khóa, nói: "Gần đây người tới phủ đang hương lão gia có không ít, người đến người đi, thiếp thân sợ bị mất thứ gì, liền khóa lại." Vương Ngôn Khanh nhàn nhạt lên tiếng, nàng nhìn về phía đối diện phòng, nơi đó hẳn là chỗ ở của Lương Bân, nhưng cũng không có khóa lại. Lương Văn thị rốt cuộc đem cửa mở ra, nàng đẩy cửa ra, cũng không có vào phòng, mà đứng ở cạnh cửa nói: "Đây là phòng của đại thiếu gia. Vài ngày không có quét dọn, bên trong có nhiều tro bụi, khiến đại nhân chê cười." Nhiều ngày khóa cửa không thông gió, mùi trong phòng quả thật không dễ chịu lắm. Nhưng Trần Vũ Huyên đảm nhiệm chức vụ của Cẩm Y Vệ đã lâu, có trường hợp gì mà chưa thấy qua, hoàn cảnh này với hắn mà nói không đáng kể chút nào. Trần Vũ Huyên dẫn đầu bước vào phòng, Lương gia tam lão thấy thế cũng đi theo tiến vào. Tháng chạp thời tiết vô cùng lạnh, căn phòng này chắc cũng phải mười ngày qua không nhóm lửa, vừa lạnh lại ẩm mốc bụi bặm, đứng trên mặt đất tựa hồ có một cổ âm khí hút người. Lương gia tộc lão sao có thể để Thiên Hộ ở kinh thành tới phải chịu loại không khí này, lập tức nói: "Mau lấy than tới đây, để tránh cho Trần thiên hộ bị đông lạnh......" Trần Vũ Huyên nhìn như đi lại quan sát căn phòng, thật ra vẫn luôn chú ý tình hình phía sau. Hắn liếc thấy Chỉ Huy Sứ cùng vị Vương cô nương thần bí kia cũng vào phòng, hắn ngầm hiểu, lập tức nói: "Không cần phiền toái, ta chỉ tùy tiện đi xem một chút là được rồi. Lương thái thái cùng tam lão không cần bồi ta, để ta tự nhìn là được." Lương Văn thị cùng tộc lão sao dám để Trần Vũ Huyên một mình đi xem, đành nhắm mắt đi theo sau Trần Vũ Huyên. Trần Vũ Huyên hấp dẫn toàn bộ sự chú ý của đám người xung quanh, không có ai lưu ý phía sau. Ở phía sau, Vương Ngôn Khanh lặng lẽ vào phòng đánh giá, đây là một sương phòng gồm có ba gian, gian phòng ở giữa thông với hai gian phòng bên, dùng tấm bình phong để ngăn cách. Ở giữa phòng, trên tường treo hai bức họa sơn thủy, phía trước là bày bộ bàn ghế đãi khách. Gian phòng phía nam là phòng ngủ. Gian phòng phía bắc được cải tạo thành thư phòng. Phía đông thư phòng dựng một kệ sách lớn xếp rất nhiều sách, phía trước kệ sách bày một bộ bàn ghế hoa cúc lê, trên bàn gồm có giấy bút và nghiên mực, phía bắc thư phòng bày một chiếc giường nhỏ, trên giường sắp xếp rất gọn gàng sạch sẽ, không có bày biện đồ vật. Trần Vũ Huyên cùng đám người Lương Văn thị đi phòng ngủ nhìn, Lục Hành không đi cùng mọi người mà xoay người đi về gian phòng phía bắc. Vương Ngôn Khanh ở gian phòng giữa nhìn lướt qua rồi cũng đi theo đến thư phòng. Lúc Vương Ngôn Khanh bước vào, Lục Hành đang ở lật đồ vật trên bàn. Ngón tay hắn ấn chỗ lõm ở nghiên mực, dò xét độ mềm cứng của nó, đột nhiên từ trên cái gác bút cầm lấy một cây bút lông. Vương Ngôn Khanh đi qua, nhẹ giọng hỏi: "Nhị ca, làm sao vậy?" Lục Hành quét mắt nhìn các loại bút lông ở trong giá, ra hiệu cho Vương Ngôn Khanh nhìn ngòi bút, nói: "Bút này chưa được rửa sạch." Vương Ngôn Khanh đứng ở sau bả vai Lục Hành, để sát vào xem, quả nhiên, ngòi bút vẫn còn dính vết mực. Vương Ngôn Khanh nhìn về phía giá bút, các loại bút lông còn lại trong giá bút lông bút đều rất khô mềm và màu sắc nhạt hơn, rõ ràng là đã được rửa sạch. Vương Ngôn Khanh quét mắt nhìn cách bài trí trên bàn sách, nói: "Cái bút này đặt ở trên gác bút, hẳn là thường được sử dụng hoặc vừa mới sử dụng xong, cho nên chưa kịp rửa sạch?" Lục Hành không trả lời, hắn đem bút lông đặt lại chỗ cũ, xoay người, đi tới kệ sách. Vương Ngôn Khanh vừa tiến đến liền chú ý tới những sách này, nàng dừng lại trước kệ sách, nhìn đống sách trước mắt, tự đáy lòng thở dài: "Hắn là quan võ chi tử, không nghĩ tới thế nhưng lại có nhiều sách như vậy. Hay là đây chính là nguyên nhân Lương Văn thị nói hắn rất quái lạ?" Lục Hành đứng trước kệ sách nhìn một hồi, đột nhiên rút ra một quyển sách. Hắn lật qua hai trang, cười nói: "Quả thật rất quái lạ. Hắn xuất thân ở gia đình Cẩm Y Vệ, nhưng lại thích đọc sách, những quyển sách này không phải tứ thư ngũ kinh, mà là những quyển sách lạ rất kỳ quái. Loại tính cách này, ở Cẩm Y Vệ rất hiếm thấy." Vương Ngôn Khanh hỏi: "Vậy con cháu Cẩm Y Vệ thường có tính cách như thế nào, giống như Nhị ca sao?" Lục Hành ngón tay cầm một tờ giấy, chậm rãi lật xem, chậm rãi nói: "Không. Ta cũng là quái thai." Vương Ngôn Khanh cười một tiếng, đi qua nói: "Nhị ca mới không kỳ quái, ai, tại sao chỗ này lại ướt như vậy?" Quyển sách trong tay Lục Hành có vài tờ bị ướt, rìa tờ giấy nhăn nheo, mặt trên còn có vết tích màu nâu nhạt. Vương Ngôn Khanh tiến lên ngửi ngửi, Lục Hành đang cầm cuốn sách trong tay, không dự đoán được nàng đột nhiên ghé sát vào, nhanh chóng dùng mu bàn tay che mũi nàng lại: "Lá gan của muội cũng thật lớn, cẩn thận có độc." Vương Ngôn Khanh đẩy tay hắn ra, bất mãn nói: "Huynh trực tiếp cầm đều không có việc gì, muội chỉ tới gần ngửi một chút, đâu có chạm vào." Lục Hành khép sách lại, đặt về chỗ cũ, nói: "Cái này không giống nhau." "Chỗ nào không giống nhau chứ." Vương Ngôn Khanh nói, khẽ cau mày, nỗ lực hồi tưởng lại mùi hương vừa rồi, "Mùi vừa rồi hình như là trà? Hắn đọc sách không cẩn thận, vô tình làm nước trà rớt xuống đây sao?" "May mắn là trà, nếu là có đồ vật có độc thì làm sao bây giờ?" Lục Hành dùng khăn chà lau ngón tay, sau đó nắm bả vai Vương Ngôn Khanh, đẩy nàng cách xa kệ sách, "Cái tật xấu này của muội không tốt, cần phải sửa." Bàn đọc sách chiếm một không gian lớn khiến lối đi nhỏ lại chỉ chừa ra một khe hẹp, hai người bọn họ phải dán sát vào nhau mà đi qua. Bên cạnh chính là một cái trường kỷ, nhìn là đoán được đây là nơi Lương Dung nghỉ ngơi mỗi khi đọc sách mệt mỏi. Vương Ngôn Khanh chỉ nhìn lướt qua liền thu hồi tầm mắt, nhưng Lục Hành tựa hồ đối với cái trường kỷ này cảm thấy hứng thú, đánh giá thật lâu, đột nhiên khom lưng, nhìn về mép giường. Vương Ngôn Khanh nhìn theo tầm mắt Lục Hành, thấy trên chân gỗ sơn màu đen có vài vết cắt tinh tế, có vẻ vẫn còn rất mới. Ngón tay Lục Hành chạm vào vết cắt, đôi mắt từ trên giường đảo qua, tựa hồ đo đạc khoảng cách. Vương Ngôn Khanh đợi một hồi, thử hỏi: "Nhị ca, huynh phát hiện ra cái gì sao?" Lục Hành đứng dậy, vỗ vỗ tay, lắc đầu không nói. Ở bên kia, đám người đã xem xong phòng ngủ, Lương Văn thị phát hiện Lục Hành cùng Vương Ngôn Khanh vẫn luôn ở trong thư phòng, chạy nhanh tới, hỏi: "Hai vị sao lai ở chỗ này? Bắc phòng âm lãnh, sợ sẽ khiến hai vị khách quý bị lạnh, hai vị mau ra đây nói chuyện đi." Lương Văn thị thanh âm lại cao lại bén nhọn, đột nhiên từ cửa vang lên, đều dọa người nhảy dựng. Lục Hành không tỏ thái độ, im lặng bước ra. Trần Vũ Huyên cùng tộc lão đã đứng ở cửa, thấy bọn họ đi ra, cùng nhau đi đến chính phòng. Vương Ngôn Khanh cố ý dừng ở cuối cùng, thừa dịp mọi người không chú ý, nàng tới gần Lục Hành, dùng khí âm nói: "Bình thường giọng bà ta không phải như vậy, vừa rồi tới thư phòng tìm chúng ta, giọng bà ta vừa bén lại vừa nhọn, âm lượng cũng so bình thường cũng lớn hơn. Bà ta thấy chúng ta xem xét thư phòng nên đã khẩn trương." Lục Hành so với Vương Ngôn Khanh cao hơnrất nhiều, nàng sợ làm người trước mặt nghe được, chỉ có thể kiễng chân, tận lực tiến đến gần bên tai Lục Hành nói. Khi nàng nói chuyện, hơi thở như có như không phả vào cổ Lục Hành, làm hắn có chút ngứa. Lục Hành nắm lấy tay Vương Ngôn Khanh, chủ động cúi người, hỏi: "Hửm?" Vương Ngôn Khanh cho rằng Lục Hành không nghe thấy, đành phải lại nói một lần. Lục Hành bên môi ngậm ý cười nghe xong, quay đầu nhìn lại, cười như không cười liếc nhìn Vương Ngôn Khanh một cái: "Muội nhìn người đúng là kỹ càng tỉ mỉ, ngay cả thanh âm cũng chú ý tới?" Trong chuyến đi này, Lục Hành xem như phát hiện ra, khi nói dối không chỉ phải khống chế biểu tình, động tác, tứ chi, mà ngay cả thanh âm cũng phải khống chế, chẳng may âm lượng so với ngày thường cao một chút, cũng sẽ bị Vương Ngôn Khanh phát hiện. Ở trước mặt nàng mà nói dối, thật đúng là gian khổ. Vương Ngôn Khanh đang cùng hắn nói về vụ án, thế mà hắn vẫn còn cười được. Vương Ngôn Khanh đôi mắt trong vắt trừng lên lườm hắn một cái, không vui nói: "Nhị ca, ta và huynh đang nói chuyện đứng đắn đấy." Tư thế này của hai người khiến khoảng cách gần hơn, Lục Hành có thể ngửi được mùi hương như có như không từ cổ áo Vương Ngôn Khanh. Hắn nắm chặt tay Vương Ngôn Khanh, ngoan ngoãn nghe mắng. Hai người bọn họ đều đi rất chậm, bị tụt lại với đám người phía trước khoảng cách ngày càng xa. Lương Văn thị cảm thấy hai người này rất quái lạ, trên đường đi lặng lẽ chú ý bọn họ, phát hiện bọn họ bị tụt lại phía sau, Lương Văn thị không thể liên tục quay đầu nhìn về phía sau được, cau mày hỏi: "Trần Thiên Hộ, hai vị người hầu trong phủ ngài không biết có quan hệ gì với nhau không?" Coi như Vương Ngôn Khanh không phải là tiểu thiếp của Trần Vũ Huyên, nhưng một tì nữ cùng với thị vệ lại đi gần gũi thân mật như vậy, có thể nói là trái với lễ giáo. Trần Vũ Huyên dọc theo đường đi cố gắng giả mù, kết quả thế nhưng lại bị Lương Văn thị điểm tới. Hắn sờ soạng cái mũi, cười nói: "Lương thái thái có điều không biết, hai vị này là......!Huynh muội, không cần kiêng dè chuyện lễ giáo nam nữ." Lương Văn thị à một tiếng, quay về phía sau liếc nhìn một cái, nhịn không được nói thầm: "Huynh muội? Nhìn thế nào cũng thấy không giống......" Trần Vũ Huyên giả vờ như không nghe thấy. Cứ như vậy vừa giày vò một phen, Vương Ngôn Khanh cũng phát hiện người trước mặt đang nói bọn họ, Vương Ngôn Khanh theo bản năng muốn lui về sau lại bị Lục Hành giữ chặt cổ tay. Đầu ngón tay Lục Hành thong thả vuốt ve xương cổ tay Vương Ngôn Khanh, không chút để ý nói: "Ta như thế nào mà không đứng đắn. Ta còn trông cậy vào Khanh Khanh giúp ta giải thích những nghi hoặc đấy." Nàng giúp hắn? Vương Ngôn Khanh nhướng mày, vẻ mặt hoài nghi. Nàng cảm thấy Lục Hành dường như đã đem sự tình suy luận được hết rồi, căn bản không cần nàng phải hỗ trợ giám sát nói dối. Vương Ngôn Khanh đè thấp thanh âm, chậm rãi nói: "Không dám nhận, Nhị ca trong lòng đã rõ ràng, cần gì muội tới nhiều chuyện? Muội ngược lại vẫn chưa ngộ ra được gì đâu." Lục Hành cười nhẹ một tiếng, đôi mắt nghiêm túc nhìn nàng, nói: "Lời này ta không đáp ứng, Khanh Khanh hôm nay giúp đỡ ta không ít. Bất quá ta có một việc vẫn không rõ, suốt đoạn đường đi này, ta thấy Lương gia quy củ nghiêm chỉnh, vậy tại sao có chuyện đại nữ nhi Lương gia thông dâm? Khanh Khanh, trong đó có uẩn khúc, chuyện này ta phải dựa vào muội rồi.".