Tô Lâm Hoan nói: "Chỉ cần em nguyện ý rời xa anh ấy là được."

"Trừ phi anh ấy mở miệng đuổi tôi đi, nếu không, tôi sẽ không bao giờ đi. Cho nên, Cô Tô ạ, cô cũng đừng ở chỗ này uổng phí tâm tư nữa. Tôi sẽ không cho cô bất kỳ hy vọng nào đâu."

Cho là mượn tay Hồ Tiểu Tri, bôi nhọ cô, nói cô là kẻ thứ ba thì có thể được như ý nguyện sao?

Thật sự rất buồn cười.

Diệp Phồn Tinh cũng không nói với Tô Lâm Hoan nữa, trực tiếp rời đi.

Ánh mắt của Tô Lâm Hoan, rơi vào trên người Cố Vũ Trạch, trên mặt lộ ra nụ cười ôn nhu, "Tiểu Trạch."

"Tôi với cô không quen thân đến vậy."

"Em giúp cô khuyên cậu em, có được không?"

"Không bao giờ." Cả nhà đều ghét Tô Lâm Hoan, Cố Vũ Trạch cũng rất ghét cô ta.

Dù sao chuyện Tô Lâm Hoan làm, không ai có thể tha thứ.

Tô Lâm Hoan nhìn thấy bộ dáng lạnh nhạt của hắn, liếc mắt một cái liền nhìn thấu hắn: "em yêu Diệp Phồn Tinh phải không?"

"..." Cố Vũ Trạch nhìn về phía cô ta, "cô có ý gì?"

"Chuyện Trước kia Tinh Tinh là mối tình đầu của em cô đều biết rồi."

Diệp Phồn Tinh gả cho Phó Cảnh Ngộ, sao cô ta có thể không tò mò thân phận của Diệp Phồn Tinh cho được?

Cho nên trở về sau, liền đi thăm dò tra xét, biết Diệp Phồn Tinh là mối tình đầu của Cố Vũ Trạch.

Từ trước tới giờ không đề cập tới, cũng bởi vì, khi đó căn bản không có hứng thú đối với Phó Cảnh Ngộ.

Cố Vũ Trạch lãnh đạm nói: "Biết thì thế nào, không biết thì thế nào?"

"Đã như vậy, không bằng nghĩ cách để cho cô ấy rời xa cậu em."

Cố Vũ Trạch nhìn Tô Lâm Hoan một cái, đáp: " Cũng Được! Nếu cô đã nói như vậy, chuyện cô làm ở trường học hôm nay, khi về tôi sẽ nói với cậu tôi."

Hắn mặc dù ngu ngốc, nhưng cũng sẽ không hùa theo Tô Lâm Hoan.

"Tôi làm cái gì chứ?" Tô Lâm Hoan một mặt vô tội.

Coi như chuyện ở trong trường học hôm nay, cũng không thể tính trên đầu cô ta được!

Cô ta còn ra mặt giúp Diệp Phồn Tinh cơ mà!

Cố Vũ Trạch trầm giọng: "cô cố ý để cho những người đó đến bắt nạt Diệp Phồn Tinh, cho là tôi không nhìn ra được sao?"

"Em hiểu lầm cô rồi." Tô Lâm Hoan phủi sạch trách nhiệm: "Cô chưa từng làm gì cả, đây là bọn họ không tiết chế được cảm xúc thôi!"

Người đàn bà không biết xấu hổ!

Lúc trước Tô Lâm Hoan còn là vị hôn thê của Phó Cảnh Ngộ, hắn đã từng chứng kiến, những người phụ nữ khác có ý định với Phó Cảnh Ngộ, đều sẽ bị cô ta làm cho thảm hại ra sao.

Thậm chí cô ta không cần thiết phải tự mình ra mặt, liền làm cho đối phương không dám xuất hiện nữa.

Khi đó cô ta là vị hôn thê của Phó Cảnh Ngộ, tự nhiên có tư cách ngắt tất cả hoa đào của Phó Cảnh Ngộ, hắn cũng không tư cách phát biểu ý kiến.

Nhưng bây giờ, mục tiêu của cô ta là Diệp Phồn Tinh.

Cho nên Cố Vũ Trạch rất lo lắng cho Diệp Phồn Tinh.

-

Buổi chiều, từ trường học đi ra, Diệp Phồn Tinh đến nơi hẹn ăn cơm.

Hôm nay sinh nhật Trương Tâm Dao, cô ấy mời cô tới dùng cơm.

Bạn của Diệp Phồn Tinh không nhiều, Trương Tâm Dao coi như là một người trong số đó.

Lúc trước họp lớp, Trương Tâm Dao đứng về phía cô, giúp cô đối phó Triệu Gia Kỳ, hai người sau đó chơi thân với nhau.

Nếu là sinh nhật của cô ấy, Diệp Phồn Tinh không thể không đến được.

Diệp Tử Thần cũng tới, cậu ta và Trương Tâm ta sẽ tới rồi.

Vừa thấy mặt, Diệp Tử Thần liền hỏi tới chuyện trong trường học Diệp Phồn Tinh, "Chị, chị ở trường không bị người ta bắt nạt đấy chứ?"

Cậu ta cũng rất lo lắng cho Diệp Phồn Tinh.

Diệp Phồn Tinh nói: "đừng nói nữa, hôm nay vừa đến trường đã bị tạt nước ướt hết cả người."

Ở trước mặt em trai mình, Diệp Phồn Tinh cũng không cần nhẫn nhịn nữa, có cái gì thì nói cái đó

Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ và đừng quên like, bỏ phiếu cho truyện nhé!