Cô vừa đến gần,Phó Cảnh Ngộ đã biết là cô, nhìn xuống tay bên hông mình, nhẹ nhàng ôm lấy, "Làm sao lại ra đây?"

Vừa rồi cô còn nói muốn đi viết truyện để đăng.

Diệp Phồn Tinh ôm chặt anh, mặt dán vào sau lưng anh, "Nhớ anh "

"..."

Trời đã tối, ánh sáng từ đèn trong phòng chiếu ra ngoài, bóng hai người trên mặt đất dán sát một chỗ.

Trời đêm của Nam Xuyên có chút lạnh, Diệp Phồn Tinh ôm chặt Phó Cảnh Ngộ, khẽ gọi: "Ông xã."

Bởi vì muốn lấy lại mặt mũi cho cô, anh lại làm nhiều việc như vậy.

Phó Cảnh Ngộ không lên tiếng, hai người im lặng đợi một hồi, Phó Cảnh Ngộ hỏi: "em làm xong hết mọi việc rồi à?"

"Chưa xong." Diệp Phồn Tinh nói tiếp: "Nhưng giờ em đói quá."

Bọn họ lúc ở Diệp gia cũng đã ăn khá no rồi

Thế mà lúc này đã...

Phó Cảnh Ngộ nhìn đồng hồ, mới ăn được 2 tiếng trước, anh nhướng mày hỏi: "Sao lại đói rồi?"

Nhìn dáng người bé con của cô, anh quả thực khó có thể tưởng tượng được, sao vừa nãy cô ăn nhiều như thế mà đã đói rồi.

Diệp Phồn Tinh cũng không biết mình làm sao có thể đói nhanh đến như vậy, mong đợi đề nghị: "Chúng ta đi ăn cái gì đi?"

Phó Cảnh Ngộ hỏi: "Muốn ăn cái gì?"

"Hay anh với em đi ra ngoài ăn đi?" Bên này đến buổi tối, rất an tĩnh, nhưng trên đường giờ này vẫn khá náo nhiệt.

Phó Cảnh Ngộ nhìn cô một cái, "Được rồi."

Mặc dù trước đó anh có ở nơi này một thời gian, nhưng chưa bao giờ anh đi ra ngoài.

Hai người cũng không đi xe, trực tiếp đi bộ.

Ban đêm khá lạnh, Phó Cảnh Ngộ dắt tay cô hỏi, "Có lạnh không?"

"Cũng không lạnh lắm." Diệp Phồn Tinh khoác tay anh, ôn nhu nhìn Phó Cảnh Ngộ, từ khi anh bình phục,đây là lần đầu tiên hai người cùng đi ra ngoài tản bộ như thế này.

lúc trước, những chuyện như thế này căn bản là chuyện không thể nào.

Anh khi đó ngồi xe lăn, rất nhiều nơi đều không thể đi tới, chứ đừng nhắc tới giống như bây giờ, dẫn cô đi ăn khuya.

Phó Cảnh Ngộ cảm giác được cô nhích lại gần, vô cùng ỷ lại mà dán ở bên cạnh mình, không nhịn được dương khóe miệng lên, đưa tay ra khoách ở bả vai của cô.

Hai người đi về phía trước, dưới đèn đường, bóng của bọn họ thoạt nhìn vô cùng thân mật.

Thị trấn cũng khá náo nhiệt, nhưng không tính là sầm uất,thu nhập chủ yếu ở đây dựa vào kinh doanh ăn uống và du lịch.

Vào lúc này, phố ẩm thực bắt đầu mở cửa với đủ loại đồ ăn vặt, đủ loại mùi thơm của đồ nướng bay khắp con phố.

Diệp Phồn Tinh đã rất lâu chưa đến đây, dắt tay Phó Cảnh Ngộ, tìm đến một tiệm lâu năm,ngồi xuống.

Mặc dù quán ăn nơi này căn bản không thể so với nhà hàng ở thành phố A, chưa nói tới có cao cấp hay không, nhưng đây là nơi Diệp Phồn Tinh lớn lên, trong trí nhớ của cô,đây là nơi có đồ ăn ngon nhất.

Chỉ cần nhìn thấy nhiều đồ ăn ngon, cô liền rất hạnh phúc.

Diệp Phồn Tinh ngồi ở trên băng ghế, nói với Phó Cảnh Ngộ: "em nhớ lúc trước em là em trai em mỗi khi có tiền tiêu vặt thì đều tới nơi này, cảm thấy cái gì cũng đắt, cái gì cũng không mua nổi."

Khi đó cô nghĩ, đợi đến lúc cô kiếm ra tiền,sẽ có một ngày, cô phải trở lại nơi này, ăn hết tất cả mọi thứ một lần.

Phó Cảnh Ngộ cô vợ ham ăn của mình, trên mặt mang theo mấy phần ôn nhu dịu dàng.

Diệp Phồn Tinh nói chuyện, thấy anh không đáp lời, chỉ nhìn mình, có chút lúng túng uống một hớp trà đá.

Cô cảm thấy Phó Cảnh Ngộ có lúc thật sự rất cao lãnh, đi cùng với anh, cô thành người lắm mồm.

Cho nên, vẫn là nên ít nói lại thì tốt hơn.

Phó Cảnh Ngộ giống như là nhìn ra ý nghĩ của cô, xoa xoa đầu của cô, "em cứ nói đi, anh vẫn đang nghe mà."

Diệp Phồn Tinh lo lắng hỏi, "Anh có cảm thấy em rất ồn ào không?Em Nói nhiều lắm phải không?"

Tưởng Sâm từng nói, Phó Cảnh Ngộ không thích ồn ào.

Nhưng mà lúc Diệp Phồn Tinh ở bên anh, thật sự sẽ biến thành người nói nhiều.

Bởi vì ở bên người mình yêu cô thật sự không nhịn được.

Phó Cảnh Ngộ nói: "Em không ồn chút nào."

Chúng nó lại văng đường tứ tung rồi, nhưng mọi người yên tâm, trước cơn bão bao giờ trời cũng nắng đẹp, để xem hai đứa nó tung đường được bao lâu nữa.

Nhớ like và bỏ phiếu cho sữa nhé mọi người!