Thấy Diệp Phồn Tinh đi rồi, mẹ Phó đi tới, cảnh giác nhìn lấy Cố Vũ Trạch, " cháu

lại bắt nạt Tiểu Tinh rồi hả? Nó vừa ở chỗ này đọc sách, làm sao cháu vừa đến, con bé liền đi?"

Cố Vũ Trạch: "..."

Anh ta nhìn lấy bà ngoại đang thiên vị, "Tại sao là cháu bắt nạt cô ta, rõ ràng chính là cô ta bắt nạt cháu!"

"Nó làm sao có thể bắt nạt cháu? Coi như khi bắt nạt, cháu cũng phải chịu đựng. Cháu cũng không phải không biết cậu cháu hiện tại tình huống gì, nếu làm nó tức giận bỏ đi, bà sẽ hỏi tội cháu." Nói xong lời cuối cùng, trong giọng nói của bà ngoại có chút chua xót.

Từ khi Phó Cảnh Ngộ xảy ra chuyện, người trong nhà tâm tình cũng không tốt. Cùng tình cảnh cậu so sánh, anh ta chẳng qua là mất đi Diệp Phồn Tinh, dường như, cũng không có bao thê thảm.

Cố Vũ Trạch nhìn lấy phản ứng của bà ngoại, cũng không có nói gì.

Buổi tối, Phó Cảnh Ngộ cùng Tưởng Sâm trở lại hơi trễ, lúc anh trở lại, mẹ Phó bọn họ đều đã đang dùng cơm rồi, Diệp Phồn Tinh không ở đó.

Anh Hỏi: "Tiểu Tinh đâu?"

Mẹ Phó nói: "con bé buổi chiều hình như cãi nhau với tiểu Trạch rồi, mẹ cho người gọi nó ăn cơm, nó cũng không xuống."

Phó Cảnh Ngộ nhìn về phía một bên Cố Vũ Trạch, "Làm sao, cháu lại gây họa?"

"Cháu không có." Cố Vũ Trạch giải thích nói: "cháu thật không có bắt nạt mợ, đừng có chuyện gì đều tại cháu có được hay không?"

Chính Diệp Phồn Tinh không tới dùng cơm, cùng anh ta có quan hệ gì?

]

Nghĩ tới đây, Cố Vũ Trạch cảm thấy phiền não.

Anh ta luôn cảm thấy, từ khi Diệp Phồn Tinh đến nơi này, một mực đều đang hố anh ta, liền lấy chuyện ngày hôm nay tới nói đi, anh ta cũng không có làm gì, cô đã nổi giận rồi.

Quả thật là chính là một người phụ nữ mười phần tâm cơ!

Ỷ vào người nhà sủng cô, liền muốn làm gì thì làm.

Cô càng như vậy, anh ta càng không thể để cô ở trong nhà, nếu không sau này, anh ta ở trong nhà này, còn có yên ổn thời gian sao?

Phó Cảnh Ngộ cũng không gấp trách cứ Cố Vũ Trạch, "con trước đi xem cô ấy một chút."

Tưởng Sâm đẩy Phó Cảnh Ngộ rời đi, mẹ Phó nhìn anh liền cơm đều không ăn liền đi, "con không ăn cơm?"

Anh chân lại không có phương tiện, chạy tới chạy lui khó chịu bao nhiêu.

"Để cho người đưa tới đi!"

Phó Cảnh Ngộ bị Tưởng Sâm trực tiếp đưa cho căn phòng.

Diệp Phồn Tinh nằm ở trên giường, toát ra mồ hôi lạnh, cô ôm lấy gối, nhịn đau.

Thật vất vả mới ngủ được, Tưởng Sâm liền đẩy Phó Cảnh Ngộ đi vào.

Phó Cảnh Ngộ xe lăn ngừng ở mép giường, nhìn lấy trên giường Diệp Phồn Tinh, "Tiểu Tinh."

Diệp Phồn Tinh nghe được âm thanh, lấy gối ra, ngồi dậy, nhìn Phó Cảnh Ngộ, "chú, chú trở lại rồi hả?"

"Đây là thế nào?" Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy cô một thân mồ hôi, tóc đều ướt, "Sốt?"

"Không có... Không có." Diệp Phồn Tinh nói: "Chẳng qua là một chút bệnh vặt."

"Có cần gọi bác sĩ không?" Vốn tưởng cô đang giận dỗi Cố Vũ Trạch mới không có đi xuống ăn cơm, không nghĩ tới người bởi vì bị bệnh rồi.

Diệp Phồn Tinh nhìn lấy bộ dáng nghiêm túc của anh, có chút không biết rõ làm sao nói mới tốt, cô nói: "Tôi thật sự không có việc gì... Chính là..."

Kì kinh nguyệt của cô tới rồi, mỗi lần tới ngày thứ nhất, luôn là đau đến muốn sống muốn chết.

Nhớ đến có một lần, cô kinh nguyệt tới thời điểm đi trên đường mua đồ, đi mười phút, thiếu chút nữa ngồi phịch ở ven đường, không có thể trở về tới.

Buổi chiều sau khi trở lại phòng, bụng một mực không thoải mái, nằm ở trên giường còn không ngủ được, mồ hôi lạnh một mực bốc lên, vì vậy, cô mới không có đi xuống ăn cơm. Nếu không, lấy tính ham ăn của cô, làm sao có thể sẽ vì cùng Cố Vũ Trạch giận dỗi không đi ăn cơm?

"Chính là cái đó?" Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy cô, "Khó chịu chỗ nào phải nói ra anh mới biết được, không phải là đã nói với em, bị bệnh phải gọi bác sĩ tới khám sao? Làm sao lớn như vậy rồi, còn không biết tự chăm sóc bản thân?"

Có ai thấy vị đường ngập trời ở đây không, bị Thâm ngược Kiều quen rồi, giờ phải đổi sang sủng ngọt một tí không có lại chết vì đau tim mất

Nhớ like và bỏ phiếu cho sữa trước khi đọc chương mới nha